|
|
| daily menu » rate the banner | guess the city | one on one |
|
|||||||
| Vietnam Forum Xin Chào! Welcome to Vietnam |
![]() |
|
|
Thread Tools | Display Modes |
|
|
#21 | |
|
Nhạn Trắng xù lông
Join Date: Jul 2011
Location: Gò Công Town
Posts: 212
Likes (Received): 0
|
Quote:
![]() ![]()
|
|
|
|
|
|
|
#22 |
|
Nam Định Mình Ơi!
Join Date: Sep 2010
Location: Thành Nam - Việt Nam
Posts: 13,261
Likes (Received): 9
|
Em nghe nói là sau này ĐBSCL sẽ bị nhấn chìm bởi nước dâng hả các bác
__________________
Bắc Kì đa sĩ - Nam Định vi ưu |
|
|
|
|
|
#23 |
|
Registered User
Join Date: Aug 2010
Posts: 11,843
Likes (Received): 596
|
Nếu ko bị nhấn chìm thì đất đai cũng nhiễm mặn. Ngày của miền Tây có lẽ ko xa nếu ko có sự can thiệp của nhà nuwóc.
__________________
Thuyền ngược xuôi về bến Sóc Trăng, Cần Thơ Đẹp lắm những đêm trăng mờ, gởi trọn lời nhớ |
|
|
|
|
|
#24 | |
|
Nam Định Mình Ơi!
Join Date: Sep 2010
Location: Thành Nam - Việt Nam
Posts: 13,261
Likes (Received): 9
|
Quote:
__________________
Bắc Kì đa sĩ - Nam Định vi ưu |
|
|
|
|
|
|
#25 |
|
Registered User
Join Date: Jan 2011
Posts: 422
Likes (Received): 11
|
Kiểu dại gì không xin vì thấy thằng kia xin được nên mình cũng phải xin. TW cho thì được lợi cá nhân, không cho thì bị nó chửi thì dại gì không cho. Nói chung phân bổ ngân sách đầu tư cần phải tính toán một cách khoa học ...
|
|
|
|
|
|
#26 | |
|
Registered User
Join Date: Aug 2010
Posts: 11,843
Likes (Received): 596
|
Quote:
Miền Tây khổ nạn lại phải lao đao hơn.
__________________
Thuyền ngược xuôi về bến Sóc Trăng, Cần Thơ Đẹp lắm những đêm trăng mờ, gởi trọn lời nhớ |
|
|
|
|
|
|
#27 | |
|
Registered User
Join Date: Jan 2009
Location: miệt vườn
Posts: 5,434
Likes (Received): 47
|
Quote:
|
|
|
|
|
|
|
#28 |
|
fearless
Join Date: Apr 2005
Location: Bồng Lai
Posts: 32,592
Likes (Received): 892
|
xuyên tạc vừa vừa thôi whitebear............xin bạn, can bạn
__________________
ai mua..... bánh Pía Sóc Trăng
Dầu dừa Sa Giang ...bánh phồng Sa Đéc |
|
|
|
|
|
#29 |
|
*--Dầu Giây--*
Join Date: May 2011
Location: Thống Nhất-Đồng Nai
Posts: 215
Likes (Received): 0
|
Mình rất đồng tình với cái thread này,ĐBSCL hình như đang bị bỏ rơi.
Sự phát triển của miền ĐNB có 1 phần đóng góp không nhỏ của miền ĐBSCL hy vọng các ông "bụng phệ" có tầm nhìn chiến lược hơn về ĐBSCL,nếu không quan tâm đến miền này thì sẽ chết đói trong tương lai không xa ![]()
__________________
Gạo Cần Đước, nước Đồng Nai Ai đi đến đó thời không muốn về Welcome to Ck08tkm's Website! |
|
|
|
|
|
#30 | |
|
Nhạn Trắng xù lông
Join Date: Jul 2011
Location: Gò Công Town
Posts: 212
Likes (Received): 0
|
Quote:
![]() ![]() . Miền Tây mà phát triển, nhiều tỉnh đóng góp ngân sách hơn, thì tiền bỏ túi của cha này cha nọ cũng nhiều lên chứ sao !!!Tội nghiệp, tầm nhìn của của mấy ông nội giới hạn 1 mét, mắt bị bù lạch nút hết rồi. Lợi ích trước mắt, tiền để trước mặt mà không biết lấy. *** Thiệt mình hại người -> NGU ![]() ![]()
|
|
|
|
|
|
|
#31 |
|
QUỐC DÂN ĐẠI VIỆT(國民大越)
Join Date: Sep 2010
Location: Saigon- Pearl of Far East
Posts: 8,534
Likes (Received): 116
|
"Vùng trũng giáo dục" vì bị chính sách bỏ quên
Trước những ý kiến nhận xét Đồng bằng Sông Cửu Long ( ĐBSCL) không có tinh thần ham học và là vùng trũng của giáo dục Việt Nam... nhà báo Lê Thanh Nguyên không nghĩ vậy. "Chỉ là lâu nay họ thiếu vắng sự quan tâm của chính sách", ông Nguyên quả quyết.
Bán nhà cho con ăn học Ông Nguyên kể lại câu chuyện cách nay đã lâu. Hồi đó ông Võ Văn Kiệt đương là Thủ tướng, một lần họp giao ban Chính phủ ở Cần Thơ có 2 nội dung chính là giao thông và giáo dục. Sau khi bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo hồi đó là ông Trần Hồng Quân than khó vực giáo dục ĐBSCL lên vì văn hoá thấp, ông Kiệt đã kể câu chuyện. Một lần ông đi công tác bằng vỏ lãi (ghe nhỏ có gắn động cơ) trên sông nước miền Tây, lúc đi vỏ lãi chạy cà rịch cà tang mãi không tới. Biết ông không hài lòng, cậu thanh niên điều khiển vỏ lãi nói, sẽ về nghiên cứu cải tiến. Lúc đó ông thầm nghĩ, cậu này nói dóc, biết gì máy móc mà sửa. Nhưng chuyến đi công tác sau, vẫn trên chiếc vỏ lãi đó, chạy nhanh gấp đôi lần trước. Ngạc nhiên, ông hỏi "Đổi máy mới à?" Cậu đó thưa, "vẫn máy đó, sau khi nghiên cứu, con sửa lại cái chân vịt có chút xíu...". Qua câu chuyện này ông Kiệt muốn khẳng định người dân miền Tây sáng dạ không kém các vùng miền khác, nhà báo Lê Thanh Nguyên nói. Là người rất gần gũi với ĐBSCL, nhà báo Lê Thanh Nguyên chứng kiến vô vàn những câu chuyện cảm động. Một nông dân có 13 đứa con, và 12ha đất vườn, cứ mỗi một đứa con vào đại học, họ lại cắt một khoảnh đất đi bán. Lúc đứa thứ 13 vào được đại học thì cũng là lúc họ không còn "cục đất để chọi chim". Cả nhà đưa nhau xuống một chiếc ghe chèo đi khắp nơi mua trái cây đi bán kiếm tiền mưu sinh. Một nông dân khác có 7 đứa con, và vỏn vẹn 3 công ruộng. Khó khăn đến mức nhiều lúc người cha định cho 1-2 đứa nghỉ vì không kiếm đâu ra tiền đóng học phí. Nhưng chứng kiến hàng đêm các con miệt mài học dưới ánh đèn leo lét thì ông nghĩ lại, bàn với vợ cầm cố tất cả đất đai, cả hai vợ chồng đi làm thuê, làm mướn kiếm tiền nuôi các con ăn học. Cái nghèo níu chân việc học Tuy nhiên, không phải ai cũng may mắn như những gia đình đó. Phần đông nông dân khác cũng tha thiết muốn cho con cái học hành tử tế, nhưng "lực bất tòng tâm". Cái nghèo đã buộc ĐBSCL phải sống chung với cái dốt. Trong một chuyến thực tế xuống Hưng Thạch (Long An), chuyên viên kinh tế Nguyễn Văn Sơn, thuộc Trung tâm nghiên cứu Phát triển ĐBSCL gặp những đứa trẻ cỡ 10-12 tuổi đi giã bàng thuê để đan nệm, túi sách nón, kiếm thêm tiền phụ giúp gia đình. Tính tiền theo bó, mỗi ngày chưa được 10.000 đồng. Khi ông hỏi, có muốn đi học không? Chúng đều trả lời, "rất muốn đi học nhưng phải nhường cho em, cha mẹ không có tiền đóng học cho con". Đây là chuyện có thể thấy ở phần đông gia đình nông dân khắp 13 tỉnh miền Tây. Theo ông Sơn, "với nhiều người dân thành phố khoản học phí chỉ là số tiền nhỏ nhưng với người nông dân thu nhập chưa tới 1USD/ngày/người thì đó là số tiền lớn lắm. Chi tiêu cho giáo dục của cư dân miền sông nước chỉ khiêm tốn ở mức 130.000 -150.000 đồng/người/năm". Rất nhiều trường hợp ở ĐBSCL 8 - 9 tuổi mới vào lớp 1. Mùa vụ suôn sẻ thì không nói làm gì, nhưng nhỡ mất mùa, sâu hại.. sẽ khiến cho nhiều đứa trẻ phải bỏ học giữa chừng. Một kết quả điều tra từng được báo chí dẫn lại cũng cho thấy, có 45,1% số người từ 15 tuổi trở lên ở địa bàn nông thôn không hoàn thành cấp học nào; 32,87% tốt nghiệp tiểu học; 13,51% có bằng trung học cơ sở và 5,43% tốt nghiệp trung học phổ thông. Chính điều này là một rào cản rất lớn để có thể giúp người dân ĐBSCL thoát nghèo vì họ đang bị hạn chế trong việc tiếp cận với những tiến bộ của xã hội cũng như những cơ hội làm giàu. Cần một quyết tâm chính trị Ông Nguyễn Văn Sơn cho rằng sự sa sút của giáo dục ở ĐBSCL không chỉ do phụ huynh không có tiền đóng học phí cho con... mà lớn hơn cả là do lâu nay vùng này chưa được quân tâm đầy đủ. Cứ nhìn vào thực tế đầu tư xây dựng trường lớp ở ĐBSCL thời gian qua sẽ phần nào thấy rõ. Một lãnh đạo trong vùng đã từng than thở trước một cuộc hội thảo lớn rằng, những chương trình, dự án đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, trường lớp ở ĐBSCL thời gian qua mới chỉ tập trung vào xây dựng phòng học chứ không phải đầu tư xây dựng trường học. Cách đầu tư nhỏ lẻ này chẳng những không đủ sức vực dậy giáo dục, đào tạo và dạy nghề trong toàn vùng mà còn làm lãng phí rất lớn nguồn tài chính của Nhà nước vì thiếu sự đồng bộ nên không phát huy hiệu quả như mong muốn. Xem ra, để có thể xoá "vùng trũng giáo dục" ở ĐBSCL không phải chỉ là chuyện mỗi năm xây được bao nhiêu phòng học hay trang bị được bao nhiêu máy vi tính mà phải nghĩ cả đến việc học sinh sẽ sử dụng nó như thế nào nếu các em không đủ điều kiện để đến trường. Từ những hối thúc cấp tập của ổn định xã hội, việc tạo một đường băng để giáo dục, đào tạo và dạy nghề ĐBSCL cất cánh không thể chần chừ thêm nữa. Nhưng, để có thể lay chuyển được tình hình có lẽ một mình ĐBSCL không thể làm nổi, rất cần một quyết tâm chính trị để có sự tiếp sức đặc biệt từ chính sách. http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/201...h-sach-bo-quen Bài tiếp theo của loạt bài về Đồng bằng chín rồng, hồi trước ta cũng nghĩ dân miền Tây đa phần không có chí cầu tiến, nhưng sau này tiếp xúc với nhiều người thuộc nhiều vùng miền ta lại thấy không phải vậy, đúng là do họ bị bỏ quên nhiều hơn các vùng khác, chứ tư chất không kém, nói về thiển cận, tự sướng thì có lẽ miền Tây còn phải bái dân một số tỉnh, thành của Việt Nam làm sư phụ...
__________________
ĐẠI VIỆT - 大越
|
|
|
|
|
|
#32 |
|
Registered User
Join Date: Aug 2010
Posts: 11,843
Likes (Received): 596
|
Nằm trên cánh đồng vàng mà vẫn nghèo
Tác giả: Thu Hà Bài đã được xuất bản.: 13/07/2011 05:00 GMT+7 Nếu nông nghiệp là tấm gương phản chiếu xã hội, sẽ cho thấy Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) là một khu vực trì trệ và bị tổn thương. Cùng được thừa hưởng những giá trị của Đổi Mới song với những gì diễn ra ở khu vực này trong chừng mực cho thấy nông dân chưa bắt kịp tiến trình này, nếu không muốn nói là đi sau các thành phần khác với khoảng cách khá xa. >> Kỳ 1: Đồng bằng sông Cửu Long kêu cứu >> Kỳ 2: Điểm yếu chí tử của Đồng bằng sông Cửu Long Chuyên viên kinh tế Nguyễn Văn Sơn thuộc Trung tâm nghiên cứu Phát triển ĐBSCL - người gắn bó với miền Tây trước và sau năm 1975 cho rằng, vùng này hiện đang tồn tại nhiều nghịch lý: là nơi sản xuất hàng hoá phát triển nhất nhưng tỷ lệ người nghèo, trẻ em thất học cũng nhiều nhất; là nơi đóng góp 90% lượng gạo và 60% kim ngạch xuất khẩu thuỷ sản cả nước nhưng cũng là nơi có tỷ lệ trẻ em suy dinh dưỡng cao nhất; nông dân tích luỹ thấp và tỷ lệ hộ dân sống nhà tạm bợ cũng đứng hàng nhất nước... "Họ nghèo lắm, dù có chút may mắn là không bị đói", ông Sơn quả quyết. Thu nhập 0,3 USD/ngày Ông Năm Sáng sinh ra và lớn lên ở ĐBSCL, cánh đồng 1ha lúa của gia đình ông ở ven xã Định Mỹ, huyện Thoại Sơn (An Giang) thuộc Tứ giác Long Xuyên- một trong hai trung tâm lúa gạo bậc nhất Việt Nam. Từ lâu đời vùng đất này chuyên trồng lúa hàng hoá phục vụ cho xuất khẩu. Nhưng gia đình ông và phần đông người hàng xóm luôn ở gần sát chuẩn nghèo. Bình thường thì không sao, nhưng chỉ cần một biến động nhỏ là nhanh chóng rơi vào diện nghèo. "Ông nội khi còn sống cứ mong mỏi làm sao dành dụm được chút tiền cất cái nhà ngói làm chỗ cúng ông bà cho đàng hoàng. Chắt chiu cho đến lúc chết ông vẫn chưa làm được. Hết đời cha, giờ tới tôi, ngoài 60 rồi vẫn chưa thực hiện được di nguyện của ông. Tiền cho tụi nhỏ học hành, trả nợ vay ngân hàng không đủ nói chi đến chuyện cất nhà", ông Năm Sáng miệng nói, tay chỉ vào căn nhà lợp lá, tuyềnh toàng tạm bợ cạnh đó. Một nông dân đang chia sẻ với GS. Võ Tòng Xuân: "đầu vụ đang được giá, nhưng giữa vụ đột nhiên giá rớt cái rụp". Ảnh: Thu Hà Số liệu được nói đến nhiều nhất trong dư luận là, thu nhập GDP trên đầu người của ĐBSCL chỉ bằng khoảng 2/3 mức trung bình của cả nước; Còn về tiêu dùng - được coi là một thước đo chính xác hơn cho mức độ nghèo đói thì mức tiêu dùng trên đầu người của người dân ở ĐBSCL hiện nay thấp hơn mức bình quân của cả nước khoảng 10% (290.000 so với 316.000); không những thế, lại có tốc độ tăng trưởng trong giai đoạn 1993-2003 chỉ bằng 2/3 tốc độ tăng trưởng trung bình của cả nước (63% so với 96%). Điều này có nghĩa là chênh lệch về mức sống của người dân ở ĐBSCL so với các vùng khác không những không được thu hẹp, mà còn liên tục bị nới rộng. Không ít xã đang có tỷ lệ hộ nghèo lên tới 18% -20%. Nếu tính theo tiêu chí mục tiêu thiên niên kỷ, số hộ dân còn nghèo dưới mức 1 USD/người/ngày có thể ước tính khoảng 50%. Thực tế này khiến những người như ông Sơn suy nghĩ mãi. "Thu nhập cỡ 200.000 đồng/người/tháng, tức 2,4 triệu đồng/người/năm, tương đương khoảng 150 USD/người/năm theo giá năm 1994; giảm xuống còn 120 USD/người/năm theo giá 2009, tức khoảng 0,3 USD/người/ngày không hiểu nông dân xoay sở cuộc sống thường nhật thế nào?", ông Sơn băn khoăn. Thua thiệt đủ đường Cuối tháng sáu, các cánh đồng ở miền Tây vào mùa thu hoạch rộ. Nhà nông mặc dù hài lòng vì vụ này được mùa, nhưng vẫn héo hắt ruột gan vì cũng như những vụ trước, họ bán lúa với giá không như mong muốn. "Đầu vụ đang được giá, nhưng giữa vụ đột nhiên giá rớt cái rụp", một người nông dân cho biết. Sau một hồi mặc cả kịch liệt ngay trên thửa ruộng của mình, lão nông Bảy Dự (ấp 4, xã Láng Biển, huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp) dù không hài lòng nhưng vẫn phải chấp nhận bán 4.800 đồng/kg lúa ướt. Nhìn sang các thửa ruộng gần đó, nơi những người nông dân và thương lái đang căng thẳng trả giá bán - mua, ông quả quyết, những người hàng xóm sẽ sớm phải chấp nhận mức giá các thương lái đưa ra. Giống như ông, họ không còn lựa chọn nào khác vì "không bán, thu hoạch về biết cất trữ vào đâu?". "Mấy năm gần đây đều trúng mùa, Mỗi vụ, 2,5ha ruộng thu được cỡ 115 triệu đồng, trừ đi các khoản nợ mua giống má, phân bón, thuốc trừ sâu, còn lại khoảng 70 triệu. Làm để có dư thì khó lắm, làm chỉ đủ gói ghém cuộc sống trong một năm đó thôi, nợ ngân hàng vẫn còn đó. Làm hoài mà vẫn cực", ông Dự nhẩm tính. Lão nông này cho biết thêm, "vật giá tất cả đều tăng, giá lúa cũng tăng so với năm rồi và các năm trước, nhưng tôi thấy thu nhập của mình vẫn vậy. Bán lúa được nhiều tiền hơn nhưng khi mua lại các thứ cũng cao hơn. Cụ thể phân bón tăng khoảng gần 30%, có một số loại phân tăng trên 30%, thuốc sâu thuốc bảo vệ thực vật cũng tăng từ 20% đến 30%. Cuộc sống bây giờ khó khăn vật giá cái gì cũng lên hết kể cả con cái đi học, tiền học phí tiền mua sách, tất cả mọi thứ đều tăng, trừ thu nhập." Những khó khăn của bác Bảy Dự cũng là khó khăn chung của phần đông nông dân trồng lúa ở ĐBSCL- những người trực tiếp làm ra sản phẩm, nhưng lại không được tự quyết định giá của sản phẩm của mình. Do không có điều kiện, họ chấp nhận bán hàng với giá rẻ mạt để có tiền thanh toán các khoản vay từ đầu mùa vụ các mặt hàng thiết yếu như phân bón, thuốc trừ sâu, tiền công mướn... kẻo "càng để lâu, càng gánh không nổi lãi". ![]() Theo Giáo sư nông học Võ Tòng Xuân, "người trồng lúa nghèo triền miên vì làm nông nghiệp không có vốn, nông dân phải vay tiền mua. Sau mỗi vụ gặt, nông dân chen chúc ở ngân hàng nông nghiệp để trả nợ. Xong nợ cũ lại vay mới để đầu tư làm vụ kế tiếp. Có tới 95% nông dân phải vay ngân hàng để sản xuất theo kiểu ăn trước trả sau". Theo GS Võ Tòng Xuân: "Có tới 95% nông dân phải vay ngân hàng để sản xuất theo kiểu ăn trước trả sau". Ảnh minh họa: Thu Hà Khi được đề nghị lý giải về việc cái nghèo đeo bám dai dẳng nông dân miền Tây, Ông Xuân nói thế này: Thực tế là người nông dân của ta từ chỗ chuyên sản xuất lúa gạo theo kiểu "tự cấp, tự túc", thì sau đó đã chuyển sang sản xuất theo kiểu hàng hoá, người nông dân bước vào thị trường. Nhưng khi bước vào thị trường thì họ luôn là người lép vế, đặc biệt là nông dân nghèo. Chẳng hạn lấy phân bón, thuốc trừ sâu trên thị trường là hai trăm, doanh nghiệp bán lại cho nông dân hai giá hai trăm rưỡi. Đôi khi có những người còn mua phải phân bón và thuốc trừ sâu giả. Thế là nông dân đã nghèo lại càng nghèo cùng cực hơn". Cũng vì lẽ đó, nhà báo Lê Thanh Nguyên mới đúc kết rằng, trong các thành phần kinh tế, nông nghiệp phát triển chậm hơn so với công nghiệp, thương mại, dịch vụ. Thu nhập thấp nên người nông dân cải thiện cuộc sống chậm hơn. Thị trường nông sản của ta chủ yếu dựa vào quan hệ nông dân - doanh nghiệp. Doanh nghiệp giữ vai trò độc quyền về chế biến và lưu thông, còn nông dân không có quyền mặc cả và vì thế hay bị ép giá. Trong khi đó, giá đầu vào của sản xuất nông nghiệp không ngừng tăng. "Bị định giá nên thường phải gánh phần thua thiệt trong khi chi phí ngày càng tăng mà lợi ích thì ngày càng giảm, đầu vào tăng nhiều, còn đầu ra chỉ tăng chút ít. Tình hình kinh tế khó khăn gần đây càng góp phần làm cho cuộc sống của nông dân ĐBSCL thêm khó khăn, bản thân họ hầu như không được hưởng lời khi thị trường thuận lợi và luôn phải chịu lỗ khi nông sản bị mất giá", ông Nguyên nói. Trong một cuộc hội thảo mới đây, chính thứ trưởng Bộ NN-PTNT Bùi Bá Bổng cũng thừa nhận: "những thành tích mà Việt Nam có được trong xuất khẩu gạo là có thật nhưng chúng ta không khỏi day dứt vì nông dân là những người nghèo, những vùng chuyên canh trồng lúa là những vùng kém phát triển". Đúng là giá lúa gạo qua các năm có tăng nhưng vẫn không theo kịp giá chi phí đầu vào. Năm ngoái, giá thu mua lúa tăng 15%-20% nhưng vật tư nông nghiệp như phân bón, thuốc trừ sâu tăng tới 30%. Thêm vào đó, diện tích trồng lúa của các hộ gia đình quá nhỏ, manh mún (trung bình 0,3-0,8ha) nên dù tỉ suất lợi nhuận từ trồng lúa có cao đến mấy thì tổng lợi nhuận thu được chẳng đáng là bao. Thực tế này khiến nhiều người có cảm giác nông dân lâu nay chưa được quan tâm, họ lép vế và phải chấp nhận thua thiệt mọi bề. Chính điều đó khiến họ mắc kẹt mãi trong cái nghèo dù cuộc Đổi Mới dưới sự khởi xướng của Đảng đã đi qua 25 năm. ---------------------------------------------------------------- * Chú thích: Bài viết sử dụng các số liệu được cung cấp tại các hội thảo khoa học về ĐB.SCL http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/201...g-ma-van-ngheo
__________________
Thuyền ngược xuôi về bến Sóc Trăng, Cần Thơ Đẹp lắm những đêm trăng mờ, gởi trọn lời nhớ |
|
|
|
|
|
#33 | |
|
Registered User
Join Date: Jun 2009
Posts: 1,159
Likes (Received): 8
|
Quote:
![]()
|
|
|
|
|
|
|
#34 |
|
Registered User
Join Date: Jan 2009
Location: Hongai/Hongkong/Manchester/Hanoi/Saigon
Posts: 1,439
Likes (Received): 33
|
anh cắn em thử gửi bài nên vnexpress hay dân trí xem sao?
__________________
Don't think of yourself as an ugly person. Think of yourself as a beautiful monkey! |
|
|
|
|
|
#35 |
|
Nhạn Trắng xù lông
Join Date: Jul 2011
Location: Gò Công Town
Posts: 212
Likes (Received): 0
|
Từ trước đến giờ hễ xem các phóng sự hay phim tài liệu nào về Miền Tây chiếu trên tivi thì y như rằng viết bởi một kịch bản. Đại loại thế này:
Miền Tây có tiềm năng A,B,C, thuận lợi để phát triển X,Y,Z ...... Trước đây miền Tây lạc hậu kém phát triển..... Nhưng nhờ sự lãnh đạo đúng đắn và tầm nhìn sáng suốt, sự quan tâm đúng mực của Đảng và Nhà Nước ...... đã có nhiều cải thiện đáng kể ...... Nhờ đó, X tăng 2 3 lần, Y tăng 3 4 lần, Z tăng 4 5 lần, tăng ... tăng...n lần ....... Đầu tư, chăm lo phát triển thì không ra thể thống gì, trong khi tiềm năng thì ngày càng cạn kiệt ![]()
|
|
|
|
|
|
#36 |
|
Nhạn Trắng xù lông
Join Date: Jul 2011
Location: Gò Công Town
Posts: 212
Likes (Received): 0
|
Một bài báo được viết khá lâu rồi (năm 2007).
Câu chuyện của Huỳnh Mai và Nông thôn vùng Đồng bằng sông Cửu Long Xin gửi các bạn một bài viết do báo Người lao động "đặt bài". Bài viết cho số báo đặc biệt 2/9, nhưng ban biên tập thấy bài viết "căng" quá, nên đề nghị đăng trong số báo thường. Tôi cũng hiểu và thông cảm cho nhà báo thôi. Đăng ở đâu và lúc nào cũng được, miễn là những sự thật trong bài này phải được bà con biết đến. Bài viết về tình trạng nghèo khó của bà con vùng Đồng bằng sông Cửu Long, tức là quê tôi. Đã từ lâu tôi rất bức xúc với tình trạng nghèo khó của người dân quê. ĐBSCL là cái vựa lúa của cả nước, nhưng chẳng hiểu sao mà Nhà nước -- hết chính phủ này đến chính phủ khác -- đều chẳng thấy có hành động thiết thực (nhấn mạnh: "thiết thực") để cải thiện tình hình ở vùng này. Thành ra, người dân vùng này vẫn còn nghèo, vẫn thiếu ăn, vẫn ít chữ, vẫn ... đủ thứ cả. Mỗi lần tôi về quê là mỗi lần buồn, vì đếm đi đếm lại, cũng vẫn những căn nhà lá đó, những đứa trẻ lam lủ quần áo cũ mèm đi bộ đến ngôi trường nhà lá vách tranh. Thành ra, không ngạc nhiên khi thấy một số phụ nữ trong vùng đi làm dâu xứ người. Tôi xem đây là một vết không đẹp của nước ta. Lịch sử nước ta chưa bao giờ có một làn sóng phụ nữ đi làm dâu nước ngoài như thế. Vì sao? Tôi nghĩ vì nghèo và tuyệt vọng (chứ có ai lại đi lấy chồng người ngoại quốc trong khi một chữ bẽ đôi cũng chưa rành). Nhà nước phải có trách nhiệm một phần cho tình trạng này. Câu chuyện thương tâm của cô gái tên Huỳnh Mai (lấy chồng người Hàn Quốc, và chưa tròn bốn tháng sau khi theo chồng về Hàn Quốc, bị chồng đánh đập dã man đến chết) trước hết làm cho bất cứ ai có lương tâm đều phải phẩn nộ trước cái dã tâm và thú tính của người chồng xem thường mạng sống của một cô gái Việt. Nhưng câu chuyện còn nhắc chúng ta rằng tuy kinh tế nước ta đang phát triển khả quan trong thời gian gần đây, nhưng vẫn còn nhiều người dân còn sống trong nghèo khó, có khi đến tuyệt vọng, ở một bộ phận nông dân vùng Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) ngày nay. Quê quán của Huỳnh Mai ở xã Ngọc Chúc (thuộc huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang), một xã nổi tiếng kiên trung với cách mạng trong thời chiến tranh, nhưng nay là một trong những xã nghèo nhất của tỉnh, và có lẽ một trong những xã nghèo nhất của cả nước. Hãy nghe phóng viên mô tả về cái nghèo của gia đình Huỳnh Mai: “Nhà chẳng có cục đất chọi chim, đến ngôi nhà đang ở cũng phải nhờ trên đất mẹ vợ. Cuộc sống hằng ngày của gia đình phải nhờ vào sức lao động của người cha khi có ai đó đến mướn cắt lúa, bón phân … Cái nghèo dai dẳng đã khiến Huỳnh Mai bỏ học sớm, xuống tận Bạc Liêu làm công nhân thủy sản từ năm 15 tuổi.” Không có đất, làm mướn, và bỏ học sớm gần như là những dấu ấn kinh điển của một số không nhỏ nông dân vùng ĐBSCL. Thật vậy, hoàn cảnh vừa mô tả trên không phải chỉ cá biệt cho trường hợp của gia đình Huỳnh Mai, mà còn hay gặp ở khá nhiều gia đình ở vùng nông thôn thuộc ĐBSCL ngày nay. Trong một nghiên cứu khoa học gần đây về tình hình nông thôn Việt Nam, một nhóm kinh tế gia Úc ước tính rằng có khoảng 19% dân số (tức khoảng 9 triệu người) ở nông thôn Việt Nam được xếp vào nhóm “vulnerable” (tức nghèo khó), mà ở Việt Nam Nhà nước gọi là nhóm “đối tượng”. Các đặc điểm chính của nhóm này là không có đất canh tác, trình độ học vấn thấp, thu nhập thấp, cao tuổi hay mắc bệnh mãn tính, và trẻ mồ côi hay tàn tật không có khả năng lao động. Khi nói đến vùng ĐBSCL người ta hay nói đến vùng đất “thừa gạo ít chữ”. Nhưng ấn tượng đó có lẽ không đúng với thực tế, bởi vì vùng đất này chẳng những thiếu gạo mà còn ít chữ. Vài năm trước một nghiên cứu của trường Đại học Cần Thơ cho thấy khoảng 60% dân số trong vùng thiếu ăn từ 4 đến 6 tháng; hơn một phần tư dân số vẫn còn ở nhà tranh vách lá. Còn về sự học, những con số thống kê cũng mô tả một tình hình không mấy sáng sủa. Tuy dân số vùng ĐBSCL chiếm 1/4 dân số cả nước, nhưng số người mù chữ ở vùng (45 ngàn) chiếm gần 40% số người mù chữ của cả nước! Ngoài ra, số lượng học sinh đến trường thấp nhất nước; tỉ lệ bỏ học cao nhất nước; tỉ lệ dân số có trình độ đại học thấp nhất nước. Một giáo sư người Mĩ nhận xét rằng giáo dục vùng ĐBSCL là một nạn nhân khác của chiến tranh. Nhưng chiến tranh đã chấm dứt 30 năm rồi, mà tình hình vẫn chưa có gì đổi thay tích cực cho tương xứng với tầm vóc kinh tế của vùng. Tình trạng nghèo khó trên đây rất tương phản với những con số thống kê về tốc độ phát triển kinh tế của vùng ĐBSCL. Theo thống kê năm 2006, GDP của toàn vùng tăng 10,3% (tức cao hơn trung bình của cả nước là 7,4%), với những tỉnh có tốc độ tăng nhanh như Cần Thơ (14,7%), Trà Vinh (13,9%), Đồng Tháp (11,3%), Vĩnh Long (10,8%), Cà Mau (~11%), Kiên Giang và An Giang (~10%). Với những thành tựu như thế, đáng lẽ người dân ĐBSCL phải có một cuộc sống sung túc, nhưng trong thực tế thì gần như ngược lại. Tính trên diện tích, ĐBSCL chỉ chiếm 12% diện tích của cả nước, nhưng 50% sản lượng lúa, 60% lượng trái cây và 65% sản lượng hải sản của Việt Nam xuất phát từ ĐBSCL. Hơn thế nữa, 90% lượng gạo xuất khẩu là do đóng góp từ nông dân vùng ĐBSCL. Xuất khẩu gạo đem về cho ngân sách Việt Nam hơn 1 tỉ Mĩ kim hàng năm. Thế nhưng trớ trêu thay, chỉ có 15% số tiền này là đến tay người nông dân, một số lớn (45%) lại nằm trong tay các công ti quốc doanh hay các công ti trung gian buôn bán. Hệ quả là khoảng cách giữa người giàu và nghèo càng ngày càng có xu hướng tăng. Tình trạng bất bình đẳng trong thu nhập thường được đo lường bằng hệ số Gini, với giá trị 0 tương đương với hoàn toàn bình đẳng và giá trị 1 tương đương với hoàn toàn bất bình đẳng. Theo một phân tích của Ngân hàng Phát triển Á châu (Asian Development Bank - ADB), hệ số Gini của Việt Nam là 0.38, so với 0,47 của Trung Quốc và 0,42 của Thái Lan. Nói cách khác và một cách nôm na, khoảng cách giữa người giàu và nghèo ở nước ta vẫn còn thấp hơn các nước như Thái Lan và Trung Quốc. Tuy nhiên, phân tích về sự thay đổi của hệ số này cho thấy một xu hướng đang quan ngại. So với thập niên 1990, hệ số Gini của Việt Nam tăng khoảng 2,8%, trong khi đó Thái Lan giảm gần 3%. Tức là, khoảng cách giữa người giàu và nghèo ở Việt Nam gia tăng, trong khi đó ở Thái Lan khoảng cách này thu ngắn lại. Những ai có dịp ghé qua một lần vùng quê ĐBSCL sẽ thấy có nhiều gia đình giàu lên trong thời Đổi mới và kinh tế thị trường, nhưng bên cạnh đó cũng còn khá nhiều người mà thu nhập hàng ngày chỉ độ 20 đến 30 ngàn đồng, chủ yếu làm những nghề mà suốt ngày phải “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”. Trước tình trạng đó, hiện tượng (hay xu hướng) người dân tìm mọi cách để tồn tại, kể cả cắn răng làm dâu cho người ngoại quốc. Khoảng cách giàu nghèo dẫn đến nhiều hệ quả quan trọng liên quan đến sức khỏe. Tỉ lệ tử vong ở trẻ em thuộc gia đình nghèo vào năm 1992 là 3,44% (tính trên số trẻ em mới sinh), và đến năm 1997 con số này vẫn không giảm (3,36%); tuy nhiên, trong cùng thời gian, tỉ lệ tử vong ở trẻ em thuộc gia đình được xem là “không nghèo” giảm từ 3,94% xuống còn 2,45%. Năm 1992, trong số những người nghèo nhất, 35% thiếu dinh dưỡng và 73% trẻ em nằm trong nhóm “thiếu cân”; đến năm 1997, cũng trong số người nghèo nhất, tỉ lệ suy dinh dưỡng thậm chí tăng lên đến 40%, và tỉ lệ trẻ em thiếu cân giảm còn 69%. Nói tóm lại, tính trung bình thì tình hình y tế nước ta có cải tiến tốt, song khoảng cách giữa người giàu và nghèo dẫn đến tình trạng thiếu công bằng trong chăm sóc sức khỏe cho người dân là một vấn đề nghiêm trọng. Bệnh viện trong vùng ĐBSCL lúc nào cũng quá tải. “Quá tải” ở đây phải hiểu là có nhiều bệnh nhân hơn số giường, cho nên hầu như khoa nào của bệnh viện cũng có bệnh nhân nằm ngoài hành lang; bất cứ phòng nào cũng có tình trạng hai bệnh nhân phải nằm chung một giường! Tình trạng y tế ở nước ta có thể tóm lược qua phát biểu của bà cựu bộ trưởng Trần Thị Trung Chiến: “Có những bệnh viện không mổ được một ca ruột thừa … Tôi đã thiết tha nhiều lần đề nghị đầu tư cho ngành y tế. Phải có kinh phí, nếu không Quốc hội hỏi tôi, chất vấn thế này, tôi không làm sao giải thích được.” Quả đúng như thế: đầu tư cho y tế ở nước ta còn quá thấp và cũng chẳng tăng trong mấy năm gần đây. Hiện nay, chi tiêu của Nhà nước cho y tế chỉ chiếm 6,1% tổng số chi tiêu của Nhà nước. Tỉ lệ này thấp nhất so với các nước láng giềng như Campuchea (16%), Lào (khoảng 7%), Mã Lai (6,5%), Trung Quốc (10%), và Nhật (16.4%). Chẳng những trong y tế và giáo dục mà giao thông trong vùng ĐBSCL cũng là một lĩnh vực cần đầu tư ngay từ bây giờ. Năm 1996, cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt từng nói: “Đồng bằng sông Cửu Long đi lên bằng cái gì, công nghiệp hóa bằng cái gì, thoát khỏi đói nghèo bằng cái gì … nếu không phải là cơ sở hạ tầng – là cái cơ bản để giải quyết hàng loạt các vấn đề khác. Hạ tầng đó là thủy lợi gắn với giao thông và gắn với đời sống … Đó là sự lựa chọn không cách nào khác. Vì thế chúng ta phải tập trung, phải dành dụm, phải huy động một cách cao nhất tài lực và vật lực. Nhưng nếu chúng ta không lựa chọn phương án hết sức khó khăn này thì ĐBSCL sẽ tụt hậu xa, chẳng những nguy cơ với đồng bào vùng ĐBSCL mà còn nguy cơ đến nhịp độ phát triển của cả nước.” Điều đáng buồn là đã hơn 10 năm sau viễn kiến này mà người dân vùng ĐBSCL vẫn còn tụt hậu. Đầu tư cho hạ tầng cơ sở ở vùng ĐBSCL vẫn chưa thấy đem lại hiệu quả hiển nhiên. Cụ thể như Quốc lộ 1A từ Thành phố Hồ Chí Minh về các tỉnh vùng ĐBSCL vẫn chưa có cải tiến gì đáng kể. Sau 30 năm thống nhất đất nước, trong khi các tỉnh ngoài Bắc và Trung đã có những con đường quốc lộ tiêu chuẩn quốc tế, thì ngược lại con đường về ĐBSCL chẳng khác gì so với 30 năm về trước. Con đường huyết mạch kinh tế của cả miền Nam mà chỉ 2 lằn xe rất hẹp, chỉ vừa đủ cho hai xe bốn bánh. Nhiều đoạn xuống cấp hết sức nghiêm trọng, ổ gà khắp nơi. Có nhiều đoạn đường chỉ có thể chạy 30-40 km/giờ. Chẳng hạn như con lộ từ Phà Vàm Cống đến Tân Hiệp chỉ có thể chạy 40 km/giờ; từ An Giang đến Cần Thơ chỉ chạy 45 km/giờ. Theo đánh giá của một quan chức trong ngành giao thông thì “Hệ thống đường trên nhiều quốc lộ, tỉnh lộ tại ĐBSCL hiện có chất lượng dưới trung bình”. Thành ra, không ai ngạc nhiên mỗi khi có lũ lụt thì có đến 1200 cây số rất khó đi lại, hoặc có nơi, không đi lại được. Con đường từ Thành phố Hồ Chí Minh đến Kiên Giang chỉ 260 km mà tốn đến 6 hay 7 giờ đi xe! Có quá đáng không nếu nói vùng ĐBSCL đã bị bỏ quên trong một thời gian dài (vì có người sai lầm cho rằng đây là vùng đất giàu có). Và, hệ quả là có đến gần 1 phần 5 dân số trong vùng sống trong tình trạng nghèo khó triền miên; trong số đó, có không ít gia đình nghèo đến nỗi thiếu gạo ăn, không dám đi bệnh viện mỗi khi mắc bệnh, và phải cho con nghỉ học vì không có tiền trả tiền học phí. Tình cảnh đó đã dẫn đến một hiện tượng xã hội chưa từng có trong lịch sử nước ta: đó là có hàng trăm ngàn cô gái Việt Nam liều mình đi làm dâu cho người ngoại quốc như hiện nay, để có khi phải trả một cái giá quá đắt như trường hợp bi thảm của Huỳnh Mai. Tôi đọc đâu đó về một câu chuyện cảm động liên quan đến công nhân Hàn Quốc. Thời Hàn Quốc còn nghèo, nhiều người Hàn Quốc phải đi làm công ở nước ngoài; khi tổng thống Hàn Quốc đi công du và có dịp ghé thăm đồng hương, và nghe qua những câu chuyện công nhân Hàn Quốc bị hành hạ và ngược đãi, ông bậc khóc nức nở, rồi ôm những người công nhân đó và nói như thề rằng “chúng ta phải phấn đấu làm cho Hàn Quốc giàu mạnh để người dân Hàn Quốc không bị khinh miệt nữa”. Thiết tưởng câu chuyện rất đáng để mỗi người Việt Nam, trong hay ngoài nước, phải suy nghĩ và hành động để sao cho một trường hợp như Huỳnh Mai sẽ không xảy ra nữa. http://nguyenvantuan.net/misc/9-misc...-song-cuu-long |
|
|
|
|
|
#37 |
|
đã dốt lại còn nguy hiểm
Join Date: Nov 2010
Location: Hai Phong -Viet Nam
Posts: 1,699
Likes (Received): 72
|
Cả nước chung số phận...trừ HN, Hà Tây, & 1 vài tỉnh nhiều quan
). nhưng thủ phạm chính là HN
__________________
Ngày không em quán vắng không vang tiếng đàn. Ngày không em sắc thắm hoa phai nhạt màu nhớ em... |
|
|
|
|
|
#38 |
|
Chủ tịch HĐTC SSC-KH
Join Date: Mar 2010
Location: Nha trang
Posts: 29,713
Likes (Received): 934
|
tình hình đất nước hiện nay chia làm 3 nhóm
![]() -Hà Nội và vài tỉnh nhiều quan lắm chức, đóng góp nhiều đảng viên ( ) thì đc tw nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, cái gì cũng đầu tư- tỉnh nào tự lo được thì phải ráng mà tự lo để trung ương có chỗ mà bóc lột - tỉnh nào không tự lo nỗi mà ko thuộc nhóm VIP ở trên thì xin lỗi trung ương đã hết tiền
__________________
Welcome to Nha Trang Vote for Nha Trang skyline Các dự án cao ốc quan trọng của Nha Trang Danh sách các dự án resort 5* và trên 5* ở Nha Trang bạn nào thấy nói chuyện với mình mà ko được đáp lại trong nhiều lần thì tự hiểu là mình đã cho các bạn vào Ignore List roài nha, mình rất mong các bạn cũng làm như thế với mình |
|
|
|
|
|
#39 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2011
Location: Hải Dương
Posts: 399
Likes (Received): 21
|
thực sự là quá chán ngán với chính sách của chính phủ hiện nay. Thủ đồ thì đành rằng phải chăm chút vì là bộ mặt quốc gia nhưng toàn chăm vào những thứ không cần thiết. Gián tiếp làm cuộc sống HN thêm chật trội. Mà bác Dũng là người Cà mau mà cũng chẳng có chút quan tâm chăm sóc j cho quê hương mình thế nhỉ.
__________________
KIM CHI - CỦ CẢI _ Điện thoại Hàn |
|
|
|
|
|
#40 | |
|
Registered User
Join Date: Apr 2008
Location: đà nẵng
Posts: 1,716
Likes (Received): 15
|
Quote:
|
|
|
|
|
![]() |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
|
|