|
|
| daily menu » rate the banner | guess the city | one on one |
|
|
#6741 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6742 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6743 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6744 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6745 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6746 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6747 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6748 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6749 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6750 |
|
Ut oai
Join Date: Feb 2011
Posts: 3,771
Likes (Received): 282
|
|
|
|
|
|
|
#6751 |
|
Registered User
Join Date: Sep 2009
Location: thành Phiên An - Gia Định
Posts: 156
Likes (Received): 0
|
@ Bio Calgetri
hình lớn/nhỏ : hổng biết Tây chụp kiểu gì chứ VN nhiều khi hà tiện : phim 36 chia thành 72 nên chỉ rọi ra 6x9 nhét bóp là còn coi được chứ 9x12 như 36 là tèo nó mờ hết bén nét 1950's Sài-gòn thịnh hành loại máy này : khi chụp thì người cầm máy cúi gầm mặt xuống nhìn vô màn hình trên nóc máy còn 2 ống kiếng chĩa về mục tiêu : http://en.wikipedia.org/wiki/Twin-lens_reflex_camera kính thưa twin-lens cameras : http://www.google.com/search?q=twin-...w=1024&bih=605 @ Chinatown : về nhà Nguyễn : sau ngày đó những ai thường lớn tiếng đề cao cụ Nguyễn Huệ Quang Trung mà đạp đổ hạ bệ cụ Nguyễn Ánh Gia Long thì người đọc tự biết ha ![]() @ cụ Hoa Khong Gian pre75 thì cái tòa nhà SAIGON XE HƠI CÔNG TY (giờ là Diamond Plaza) cũng là showroom + service của Peugeot còn xưa hơn nữa thì xe Pháp qua VN còn có Delahaye (đã sập tiệm lúc WW2) Hãy trải qua ngày Chủ Nhật tuyệt đẹp cùng Delahaye 15 mã lực : ![]() Delahaye thời đó có lẽ cũng qua VN http://www.google.com/search?q=delah...w=1024&bih=605 xe của đại gia chóp bu Michelin lên các đồn điền cao-su Michelin miệt Phú riềng + Lộc ninh (không thấy ghi năm nào) ![]() Panhard Pháp http://en.wikipedia.org/wiki/Panhard bìa sách "Đô thị ngủ trong rửng" của Duc de Montpensier - có lẽ xe Panhard từ Saigon đi Angkor bằng xe hơi (đi cả đoàn nhiều chiếc gọi là caravan) ![]() mấy đời xe hơi xưa lúc mới xuất hiện còn cạnh tranh xe ngựa ở VN mình hổng rành tên tuổi chủng loại lắm - nhưng đương nhiên xe Pháp chiếm ưu thế áp đảo vì được sự chống lưng của Chính phủ Pháp (miễn - giảm thuế) khi xuất qua Thuộc địa Đông Dương Việt-Miên-Lào nhằm cạnh tranh xe các nước khác không phải gốc Pháp lúc đó (Anh, Đức, Ý ...) cuối 1920's đầu 30's : xe của chủ đồn điền cao-su Long thành (chủ này cạnh tranh với Michelin vừa kể) - trạm xá Long thành chữa bịnh cho người dân địa phương (miễn phí) do chủ đồn điền Pháp này xây dựng - xe bự mui trần 3000 mã lực (ba ngàn) tương đương xe hơi bự 3.0 (3000cc) bây giờ : còn Hotchkiss cụ nói thì có nhiều xe cam-nhông của lính Pháp sau này bán lại cho các "nhà xe" tư nhân VN làm xe cam-nhông dân sự, một số Hotchkiss làm Xe Đò ở Nam VN trái : xe đò Hotchkiss đỏ phải : Renault Goulette (hình trên Flickr.com) ![]() cam-nhông Hotchkiss ![]() 05-1956 Hotchkiss hổng biết Tỉnh Thành nào Nam VN ![]() xe đò Hotchkiss dân tình VN còn gọi là "xe Đò mỏ nhọn" (hình lính Mỹ chụp 1968) ![]() Hotchkiss ở Phước Tuy 1968 (BRVT) lính Úc chụp - có lẽ hư gì đó hoặc có "đụng độ" nên cấm xe dân sự - bìa phải là đuôi xe Land Rover tay lái bên phải lính Úc ![]() Citroen U-23 chạy tuyến Phước Tuy - Bình Giã 1968 (BRVT) lính Úc chụp
|
|
|
|
|
|
#6752 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2010
Posts: 618
Likes (Received): 59
|
![]() Chiến hạm tịch thu cờ Mặt Trận " Nhảy Phóng" ![]() Ra khơi, về bến ![]() Bắn súng ù cả tai ![]() Nhiệm vụ cố vấn cuả LT. Parsons rất cô đơn ![]() Tầu chao, xạ thủ chưa kịp điều chỉnh hải pháo ![]() Tác xạ ![]() Ình !!! ![]() Nhả đạn ![]() Áo phao, nón sắt sẵn sàng tác chiến ![]() Chuyển hàng ![]() Chuẩn bị tiếp tế ngoài khơi ![]() Một Trợ Chiến Hạm đang vào đội hình ![]() Thuỷ thủ đoàn tập tiếp tế ngoài khơi ![]() Yểm trợ súng cối Các hình ảnh thao dượt ngoài khơi cuả hai Trợ Chiến Hạm cuả HQVN, một chiếc tên Tầm Sét và chiếc kia Là Trợ Chiến Hạm Linh Kiếm HQ 226 do HQ Đại Tá hồi hưu William D. Parsons thân tặng Tổng Hội Hải Quân & Hàng Hải và Hội Đồng Hải Sử. Ông sẵn sàng để chúng ta sử dụng tập ảnh này với đều kiện để xuất sứ. Nhiều hình ảnh đã được đã được phổ biến trên internet không để tên tác giả quả là một điều đáng tiếc. Thời còn Đại Úy, ông Parsons đã từng là sĩ quan cố vấn cho Tuần Duyên Hạm Keo Ngưạ, HQ 604* và một Trợ Chiến hạm khác. Hiện ông cư ngụ tại Chicago và phụ trách chương trình Sea Cadet. TCH Đính chính: *Đại Tá William D. Parsons gửi email cải chính ông ta là SQ Cố Vấn cuả TDH Keo Ngưạ, HQ 604, chứ không phải là HQ 614. Bạn đọc góp ý: 1/Anh Hải thân, chiếc kia là chiếc HQ 226. Ông HSQ mặc đồ vàng đứng bên khẩu 81 ly là Th/Sĩ TP Luận, cám ơn đã Post hình Tàu HQ 226, một thời đi hạ cờ và lấy cờ Giải Phóng về chùi sàn Tàu Thân: P.N 2/Anh Hải Thân, Ông ta là Thượng Sĩ,QNT Nguyễn đức Luận ( Bắc Kỳ ) HQ 226 ( Linh Kiếm ) thời HQ Tr/úy Nguyễn Năng Thông làm Hạm Trưởng chịu chơi 100%,chúc Anh Chị vui khỏe. Thân: P.N Credit to: http://hoangsaparacels.blogspot.com/...goai-khoi.html
__________________
Of the people, by the people, and for the people |
|
|
|
|
|
#6753 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2010
Posts: 618
Likes (Received): 59
|
Hải Quân Việt Nam Thời Cực Thịnh
![]() Các chiến hạm HQVN vào đội hình thao diễn ![]() Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Đại Tướng TTM Trưởng Cao Văn Viên đi duyệt binh ![]() Các chiến đĩnh trục vớt ![]() Tuần Dương Hạm HQ 15 ![]() Các giang đĩnh đi đội hình ![]() Quân Vận Đĩnh trục vớt ![]() Các giang đĩnh Alpha hung thần cuả Việt Cộng ![]() Giang Tốc Đĩnh PBR ![]() Giang Tốc Đĩnh đi đội hình ![]() Tượng Đức Thánh Tổ Trần Hưng Đạo tại bến Bạch Đằng ![]() Soái Hạm Trần Hưng Đạo, Khu Trục hạm HQ 1 Trên đây là hình ảnh các chiến hạm thuộc Hạm Đội HQVN, các chiến đĩnh thuộc Lực Lượng Duyên Phòng và các giang đĩnh thuộc các Lực Lượng Đặc Nhiệm Tuần Thám, Thuỷ Bộ, Ngăn Chặn... và các Vùng Sông Ngòi duyệt binh trên Sông Bạch Đằng, Sài Gòn năm 1973. Những hình ảnh quý giá này do Hải Quân Trung Tá Richard Ward có nhã ý tặng cho Hội Đồng Hải Sử để làm tài liệu. Ông đã tâm tình đây là những hình ảnh đẹp đẽ nhất cuả HQVN, và ông có ý muốn lịch sử HQVN* cần phải được viết và những hình ảnh này nên được lưu truyền cho thế hệ mai sau. *Hải Quân Việt Nam viết tắt là HQVN để phân biệt rõ ràng với Hải Quân Việt Cộng hay Hải Quân Cộng Việt tay sai cuả đảng cộng sản Hà Nội, vì vào ngày 19/01/1974, các chiến hạm thuộc HQVN đã nhân danh nhân dân hai miền Nam, Bắc đã giáng trả mạnh mẽ tiêu diệt một số chiến hạm Trung Cộng để bảo vệ quần đảo Hoàng Sa. Trong khi đó HQVC và đảng cộng sản Hà Nội không những đã án binh bất động mà còn thông đồng với Trung Cộng dâng hiến Hoàng Sa và Trường Sa cho giặc qua Công Hàm bán nước cuả Phạm Văn Đồng gửi Chu Ân Lai công nhận chủ quyền 12 hải lý cuả Trung Cộng bao gồm hai quần đảo Hoàng Trường Sa từ năm 1958 để đổi lấy vũ khí nhằm nhuộm đỏ miền nam. Chính HQVC phụ trách chuyển các vũ khí Nga, Tàu qua các con tàu xâm nhập vào Nam để giết hại dân lành vô tội và làm suy yếu sức phòng vệ cuả HQVN. Dù thế cô, tạm mất đảo vào tay giặc Tàu nhưng HQVN đã rất xứng danh con cháu Đức Thánh Trần quyết không để mất danh dự cuả một dân tộc bất khuất có chủ quyền. TCH Credit to: http://hoangsaparacels.blogspot.com/...cuc-thinh.html
__________________
Of the people, by the people, and for the people |
|
|
|
|
|
#6754 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2010
Posts: 618
Likes (Received): 59
|
Bí ẩn trận Hoàng Sa
![]() Thiếu tá Phạm Văn Hồng và bức tranh “Gấu Trúc” do nhà cầm quyền Trung cộng tặng cho ông lúc trao trả tù binh ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông WESTMINSTER – Để chuẩn bị cho việc tổ chức Ngày Tưởng Niệm Hoàng Sa, Hội Hải Quân Cửu Long đã tổ chức bữa cơm thân mật với các Đoàn thể và báo giới vào trưa ngày Chủ nhật 13-12-2009 vừa qua tại Paracel Seafood Restaurant. Trong bữa cơm trưa này, được sự giới thiệu trước của Thiếu tá Hồ Đắc Huân, chúng tôi gặp Thiếu tá Phạm Văn Hồng, Sĩ Quan Lãnh Thổ Phòng 3, Quân Đoàn I, người bị Trung cộng bắt làm tù binh trong trận hải chiến Hoàng Sa giữa Hải quân VNCH và Hải quân Trung Cộng vào ngày 19-1-1974. Sau bữa cơm, Thiếu tá Phạm Văn Hồng đã kể cho Phóng viên Viễn Đông nghe câu chuyện của 35 năm về trước với nhiều tình tiết khá đặc biệt mà ông chưa hề phổ biến trên báo chí. Sau đây là câu chuyện chúng tôi ghi lại theo lời kể của ông (đã có hiệu đính từ phiên bản trước đây). Nhận lệnh ra Hoàng Sa với nhiệm vụ thiết lập phi trường Buổi sáng 15-1-1974 tôi nhận lệnh thượng cấp ra đảo Hoàng Sa để thiết lập một phi trường quân sự, lúc đó tôi là sĩ quan lãnh thổ Phòng 3 thuộc Quân Đoàn I nên việc thượng cấp giao cho là hợp lý. Chiều hôm đó thay vì di chuyển bằng xe quân sự, thì nhân viên Tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Đà Nẵng là ông Kosh lại lấy chiếc Falcon chở tôi cùng đi với ông qua bên Tiên Sa. Đến nơi vào khoảng 5, 6 giờ chiều, trời đã gần tối, chúng tôi lên chiếc HQ16 do Hải quân Trung tá Lê Văn Thự là Hạm trưởng; HQ16 đưa chúng tôi ra tới đảo Hoàng Sa vào khoảng 9 giờ sáng hôm sau. Trời hừng sáng, tôi thức dậy và nhìn ra khơi, xa xa có mấy chiếc tàu nhỏ đang di chuyển, dần dần những chiếc tàu đó nhắm hướng HQ16 chạy tới, nó cứ chờn vờn trước mũi tàu mình và nói theo ngôn ngữ lúc bấy giờ gọi là “kỳ đà cản mũi”. Hải quân Trung tá Lê Văn Thự lấy làm lạ và nói với tôi: “Hình như nó muốn khiêu khích mình”. Nó giả dạng tàu đánh cá, cho một vài tên mặc quần đùi, ở trần ra ngồi bên mạn thuyền thả câu, câu cá. Chúng tôi mặc kệ nó và ở đó vài tiếng sau thì đổ bộ lên bờ. Ngoài tôi làm toán trưởng, còn có một Trung úy Liên Đoàn 8 Công Binh Kiến Tạo, một Trung úy Liên Đoàn 10 Công Binh Chiến Đấu, hai Hạ sĩ quan đi theo hai Trung úy và ông Kosh, như vậy toán chúng tôi có tất cả 6 người đặt chân xuống đảo. Hai Trung úy lo đi thám sát địa hình, đo đạc để có dữ kiện thiết lập phi trường. Ở trên đảo có sẵn một toán Khí Tượng nên cần biết gì về thời tiết, Nhóm Khí Tượng sẵn sàng cung cấp đầy đủ. Ngoài Nhóm Khí Tượng còn có một đơn vị Địa Phương Quân trú đóng. Biển Đông dậy sóng Sáng ngày 18-4-1974 từ trên đảo nhìn ra biển thấy tình hình khác hẳn mấy ngày trước. Tàu của Trung Cộng nhỏ nhưng khá nhiều, còn bên Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa thấy có bốn chiếc HQ16, HQ4, HQ10 và HQ05. Hai chiếc HQ05 và HQ16 là (1)Dương Vận Hạm; chiếc HQ04 là Khu Trục Hạm còn HQ10 là Hộ Tống Hạm. HQ04 nhỏ hơn nhưng hỏa lực mạnh hơn. Chiều ngày 18 tôi nhận được lệnh của Hải Quân Trung tá Lê Văn Thự nói sẽ cho dzu dzu (một loại xuồng cao su) đến đón chúng tôi lên HQ05. HQ05 bây giờ được gọi là Soái Hạm (tàu chỉ huy) vì có Hải Quân Đại tá Hà Văn Ngạc đang ở trên đó để tổng chỉ huy. Tôi lên HQ05 và chờ đến khoảng 10 giờ thì loa phóng thanh nói: “Mời Thiếu tá Phạm Văn Hồng lên đài chỉ huy để gặp Hải đội trưởng”. Tôi lên phòng chỉ huy, Đại tá Hà Văn Ngạc vỗ vai tôi và nói: “Toa à, cái thằng Kosh này là bạn moa, nó nhát gan, nó sợ và muốn lên đảo, nó bảo ở trên tàu nguy hiểm quá, vậy toa đi với nó lên đảo trở lại”. Rồi ông ra lệnh lấy dzu dzu đưa chúng tôi vào đảo. Cặp vào đảo thì đã khuya, anh em Địa Phương Quân họ cũng đã ngủ hết . Suốt một đêm vật vã với sóng gió, tôi cũng mệt nhoài nên sáng hôm sau khi nghe có tiếng heo kêu tôi mới thức dậy thì trời đã sáng rõ. Sở dĩ có tiếng heo kêu là vì mấy anh em Địa Phương Quân khi nhận lệnh ra giữ đảo, biết nhiệm kỳ của mình sẽ ăn Tết trên đảo nên họ mang một con heo ra nuôi để Tết mổ thịt. Khi vừa rửa mặt xong thì nghe mấy anh em Điạ Phương Quân nhao nhao nói: “Có lẽ không xong rồi Thiếu tá ơi!” Và tôi bắt đầu nghe tiếng súng nổ; lúc đó vào khoảng hơn 10 giờ sáng ngày 19-1-1974. Tôi leo lên sân thượng của Đài Khí Tượng nhìn ra biển thấy hai chiếc tàu Trung Cộng chưa chìm nhưng đang trong tư thế sắp chìm và tôi nghĩ chắc chắn sẽ chìm, còn bên phía Hải Quân mình tôi thấy các lằn đạn của tàu Hải quân Trung cộng cũng đang ghim vào chiến hạm của mình. Hai bên đang thi nhau nã đạn. Tiếng súng lớn, súng nhỏ thi nhau nổ dòn dã. Tôi xuống phòng truyền tin, ở đây chỉ có mỗi chiếc máy C.25 để anh em liên lạc với tàu khi lên xuống thôi. Tôi nghe âm thoại viên của Hải Quân nói: “Thiếu tá Hồng, tôi đã mất liên lạc, nhờ Thiếu tá gọi ngay về Đà Nẵng giúp, nói là tàu tôi đã bị nghiêng 30 độ, mắt thần chúng tôi đã bị hư”. Đó là tất cả những gì tôi nghe được qua máy truyền tin C.25. Tôi nhờ bên Đài Khí Tượng cho sử dụng máy Motorola, anh em bên Khí Tượng cho biết, họ chỉ lên máy mỗi đầu giờ, bây giờ đang là giữa giờ, lên máy không có tín hiệu nhận. Nhưng anh em bên Đài Khi tượng vẫn mở máy. May quá, có Phú Quốc lên máy. Tôi nhờ Phú Quốc gọi về Sài Gòn, yêu cầu Sài Gòn gọi ra Đà Nẵng nói Đà Nẵng “lên máy”. Nói thì nghe ngắn gọn như vậy nhưng lúc đó mất rất nhiều thời gian, không như bây giờ có cell phone, liên lạc với nửa vòng trái đất cũng chỉ trong tíc tắc! Khi tôi liên lạc được với Đà Nẵng, tôi yêu cầu Đà Nẵng gọi “Uy Dũng” là tên Tổng đài Quân Đoàn I của chúng tôi, tôi cho số máy của Trung tâm hành quân và số máy của Quân Đoàn I, yêu cầu liên lạc ngay với tôi qua tổng đài của Ban Khí Tượng ngoài đảo Hoàng Sa. Lúc đó tiếng súng giữa các chiến hạm của ta và của Trung Cộng đã tạm lắng dịu nhưng súng bắt đầu nổ trên đảo. Tôi lên Đài Khí Tượng quan sát thì thấy các chiến hạm của ta ở vòng ngoài, còn tàu Trung Cộng thì lại ở vòng trong, có nghĩa là chúng tôi đã bị tàu Trung Cộng bao vây. Những chiếc tàu của Trung Cộng theo anh em Hải quân ta cho biết là những chiếc Kronstad, tất cả đều quay mũi tàu của họ vào đảo, còn các chiến hạm của ta thì quay mũi ra phía ngoài biển. Các chiếc Kronstad tiến sát vào bờ và đổ quân, chúng dàn hàng ngang tiến lên đảo. Lúc này trên đảo bên ta chỉ có một Trung đội Địa Phương Quân hơn 20 quân nhân, bốn năm anh em chuyên viên Khí Tượng và thêm toán chúng tôi 6 người nữa mà phải đương đầu với khoảng một tiểu đoàn Trung Cộng. Cũng cần biết thêm là theo anh em đi thám sát đo đạc để lập phi trường có cho biết, chu vi đảo chỉ chừng 1 cây số 6. Nếu thiết lập phi trường thì chỉ có thể làm phi đạo dài 500 thước, ngang 300 thước mà thôi, và phi đạo như thế chỉ sử dụng cho các loại phi cơ 123 Caribou chứ loại C.130 không thể hạ cánh được. Cho nên với chu vi gần 2 cây số mà chỉ có khoảng 20 người, làm sao kiểm soát hết được, trong khi đó sở trường của Trung Cộng luôn luôn là “lấy thịt đè người”. Với quân số ít oi và vũ khí cũng không có gì mạnh mẽ lắm, mỗi người chỉ có vài gắp đạn nên bắn mấy lần là hết đạn. Tuy nhiên anh em vẫn chiến đấu với biển người Trung Cộng. Mưu mô của Trung Cộng Để nắm vững tình hình trên đảo về quân số cũng như cách bố phòng của ta, vào khoảng đầu tháng 10 năm 1973, thời điểm tháng 10 thường hay có mưa bão xảy ra ở vùng biển Đà Nẵng, nên Trung cộng cho một chiếc tàu giả dạng tàu đánh cá vào đảo xin tránh bão. Việt Nam Cộng Hòa mình vốn có tính nhân đạo và thật thà, thấy họ xin núp bão thì đồng ý ngay, lại còn tiếp tế cho họ nước uống nữa, chúng làm bộ thân thiện với ta, tặng cho anh em quân nhân những bộ bài có hình khỏa thân, và rủ lính của ta chơi trò “trốn tìm”, mục đích là dò xem mình có hầm hố gì không, nhưng các anh em Điạ Phương Quân của ta đâu có ngờ, đó là mưu mô “thám sát” của lính Tàu. Vì thế khi chúng tấn công lên đảo, chúng đã nắm rõ quân số của ta có bao nhiêu người, vũ khí ra sao, có hầm hố chiến đấu hay không, còn ta, ta không biết gì về địch. Lực lượng hai bên quá chênh lệch như thế nên chúng ta bị thất bại là lẽ đương nhiên. Tin vào lời hứa, tìm cách ẩn trốn và bị bắt Khi tôi liên lạc bằng máy Motorola của Đài Khí Tượng trên đảo về Đà Nẵng, tôi được bên Hải Quân cho biết, Thiếu tá Hồng cứ yên trí, sẽ có máy bay ra yểm trợ. Vì tin lời hứa đó, tôi nghĩ trong lòng rằng không bao giờ tôi đầu hàng, giả sử nếu cùng lắm bên Không quân ta phải thả bom trên đầu, tôi cũng chịu vì đó là chuyện bình thường của quân đội; vì tôi và anh em trên đảo sẽ được cứu nên tôi tìm cách ẩn trốn vào một bụi cây rậm rạp trên đảo, do đó khi chúng đã bắt hết các anh em, chúng kiểm soát danh sách và biết rằng còn thiếu một viên Thiếu tá là tôi, cả một Tiểu đoàn lính Trung Cộng dàn hàng ngang lùng sục làm sao mà tôi thoát được, và tôi bị chúng bắt sống lúc xế trưa. ![]() Tất cả nhóm tù binh do Trung Cộng trao trả, đã về tâp trung tại trại dưỡng quân Lê Văn Duyệt, Sài Gòn – ảnh do Thiếu tá Phạm Văn Hồng cung cấp Cuộc đời tù binh Sau khi Trung Cộng bắt được tôi, chúng không đánh đập nhưng có dọa nạt và áp đảo tinh thần. Khoảng 2, 3 giờ chiều chúng cho chúng tôi ăn cơm, ăn với thịt heo của anh em Địa Phương Quân nuôi, như tôi đã trình bày ở phần trước, nói là thịt heo nhưng thật sự chỉ có mỡ thôi, còn nạc bọn lính Trung Cộng ăn hết rồi. Ăn xong nó nhốt chúng tôi trong căn nhà có lẽ trước đây dùng chứa phân chim hay làm cái gì đó tôi không biết rõ. Đến khuya chúng nó bắt tất cả anh em ra xếp một hàng dọc ngoài sân. Tôi nghĩ trong đầu chắc chúng đem đi xử bắn. Một vài anh em trong bọn tôi có vẻ lo lắng, thấy thế tôi mới trấn an: “Các anh cứ bình tĩnh, dù chúng ta có chết cũng chết cho tổ quốc, đừng sợ, cứ bình tĩnh và giữ khí phách của một người lính VNCH”. Nhưng cuối cùng chúng không bắn ai hết! Di chuyển qua Trung Quốc Gần rạng sáng chúng cho chúng tôi lên tàu, tôi nghe ngoài biển có nhiều tiếng lào xào, nhìn ra thì thấy nhiều chiếc dzu dzu đang chèo vô bờ. Nó chuyển chúng tôi cứ 4, 5 người xuống một xuồng cao su (dzu dzu) và đưa ra tàu Kronstad. Nhóm sĩ quan nó đưa riêng lên một tàu, mấy chục anh em Hạ sĩ quan, binh sĩ lên các tàu khác và tàu bắt đầu di chuyển. Khoảng trưa hôm sau, tức là trưa 20-1-1974, chúng tôi tới đảo Hải Nam. Nó cho tôi lên bờ trước, sau đó mới đưa các anh em còn lại lên, rồi nó đưa đám sĩ quan vào phòng ăn riêng gồm tôi và 1 Trung úy Hải Quân, 1 sĩ quan Địa Phương Quân, 2 sĩ quan Công Binh và anh Kosh, cả thảy là 6 người. Sau khi ăn cơm xong, chúng đưa chúng tôi ra phi trường để bay về Quảng Châu. Khi lên máy bay chúng đưa tên Kosh lên ngồi trên cabin, còn anh em chúng tôi ngồi ở khoang dưới. Đến Quảng Châu trời đã tối. Riêng nhóm Hạ sĩ quan, binh sĩ và nhân viên đài Khí tượng chúng nhập chung thành một toán cho xuống tàu lớn chở về sông Châu Giang cũng thuộc thành phố Quảng Châu. Hôm sau tất cả đám tù binh gồm 49 người, tính luôn cả anh Kosh người Mỹ; trong đó có 23 chiến sĩ Địa Phương Quân, 6 người toán chúng tôi, 5 nhân viên Khí tượng và 14 quân nhân Hải quân, có thêm một sĩ quan nữa là HQ. Trung úy Nguyễn Văn Dũng. Tôi bị gọi lên lấy khẩu cung nhiều lần, chúng cố tình khai thác tôi về tổ chức quân đội VNCH, nhưng tôi viện lý do “bí mật quân sự”, phòng nào biết phòng đó, tôi chỉ nói một cách tổng quát và cứ lập đi lập lại rằng, bên quân đội chúng tôi bảo mật rất kỹ, tôi chỉ biết danh số có những phòng gì, còn mỗi phòng có những ai, làm việc gì, điều đó tôi không biết. Tôi thấy nó chú tâm vào anh Hải quân Trung úy nhiều hơn tôi, có lẽ muốn điều tra, khai thác kỹ về Hải quân của ta để dự phòng những trận hải chiến sau này có thể xảy ra. Sau khi bị giam một tuần lễ, chúng lựa ra mỗi toán một người để thả. Người đầu tiên là anh Kosh, chúng cho biết anh này bị một bệnh mà họ gọi nguyên văn là “mãn tính kinh niên” nên cho về sớm, bên Khí Tượng thả một người, bên Địa Phương Quân thả một người, bên Hải quân thả một anh bị thương nhẹ. Vai trò của ông Kosh trong âm mưu của Mỹ Lần xuống đảo trước, tôi và anh Kosh này ngồi bên nhau, anh ta kể, anh là Trung úy Lực Lượng Đặc Biệt Mũ Xanh, anh làm cho Tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ. Lần này anh đi với tôi trong vai trò giám định để xem thực hiện phi trường tốn phí ra sao và đề nghị Tòa Tổng Sự chi trả. Trên nguyên tắc thì như vậy, nhưng thực tế đây chỉ là phi trường ảo mà thôi, không có thật, anh ta đi với chúng tôi trong một sứ mạng đặc biệt đã được Hoa Kỳ và Trung cộng bí mật dàn dựng từ trước. Sứ mạng đó là dùng chúng tôi làm con cờ thí, làm vật tế thần cho Trung cộng có cớ xâm lăng Hoàng Sa. Đây là điều bí mật từ trước tới nay chưa có báo chí nào loan tải. Chúng ta hãy xem thái độ và cách hành xử của anh Kosh này cũng như sự đối xử của nhà cầm quyền Trung cộng thì sẽ rõ. Trên giấy tờ, anh này đi công tác với chúng tôi chỉ có vài ngày, nhưng khi anh mở cái sắc của anh ra, trong đó có đến hai cây thuốc lá. Nếu tính thời gian công tác, anh hút nhiều lắm cũng chỉ 5, 6 gói thuốc, vậy anh mang tới 20 gói thuốc để làm gì? Ngoài thuốc lá, trong sắc tay của anh có đầy đủ dụng cụ mưu sinh thoát hiểm như lưỡi câu, thuốc chống cá mập. Sau khi bị bắt, trong buổi chiều ngồi cạnh tôi trên đảo, anh mở một hộp cá ra ăn, anh mời tôi một lát cá. Tôi để ý thấy hộp cá nhỏ và mỏng hơn hộp cá mòi Sumaco của Marốc, anh đưa cho tôi một lát mỏng như miếng khô mực đã bị ép rất sát, anh nói với tôi: “Anh ăn đi, no đấy!” Tôi nghĩ anh chàng này đùa dai, miếng cá mỏng dính và nhỏ xíu thế này làm sao no. Vậy mà khi ăn xong, tuy không no thiệt nhưng mà ngang dạ liền. Tiếp theo là sự kiện anh đang ở trên HQ16 lại đòi lên bờ và bảo ở dưới tàu nguy hiểm quá, mà lúc đó trận hải chiến chưa xảy ra. Phải chăng anh đã biết trước sẽ có hải chiến và ở trên tàu khi đánh nhau thì nguy hiểm thật, nên lên đảo để quân Trung Cộng làm bộ bắt cho chắc ăn hơn, và chúng ta thấy, người đầu tiên Trung Cộng thả là anh chàng Kosh này. Nói đến đây, tôi cũng xin mở dấu ngoặc là bây giờ biết anh chàng này đóng vai trò gì trong kế hoạch của Mỹ, nhưng tôi cũng phải cám ơn anh ta, nếu anh không đòi xuống đảo, thì tôi ở trên chiến hạm HQ16 cũng không còn sống trên cõi đời để thuật lại chuyện bí mật này, vì khi ở trên tàu, tôi cứ thích đứng ở trên cái pháo tháp, mà khi hải chiến xảy ra, pháo tháp của HQ16 đã bị trúng đạn Trung Cộng. Sự đổi chác giữa Mỹ và Trung Cộng Khoảng 10 giờ sáng, sau khi chúng tôi bị đưa vào trại giam có tên là “Trại Thu Dung Tù Binh” thuộc Huyện Hoàng Hóa, thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông thì có một toán cán bộ Trung Cộng đến. Đám này nói tiếng Việt rất rành và hầu hết đều nói giọng Bắc, dấu hỏi, dấu ngã phân minh, chính xác. Một tên trưởng toán nói với chúng tôi: “Hiện bây giờ Tiến sĩ Kissinger của Mỹ đang ngồi ở Bắc Kinh, chiều hôm nay mọi người sẽ biết tin này, chúng tôi sẽ mang đến đây một chiếc radio mở cho các anh nghe”. ![]() Phó Đề Đốc Lâm Ngươn Tánh gặp lại Thiếu tá Phạm Văn Hồng – ảnh do Thiếu tá Phạm Văn Hồng cung cấp Buổi chiều họ mang radio đến và mở cho chúng tôi nghe, đồng thời mở luôn cả đài phát thanh Úc Đại Lợi cho nghe luôn. Trong bản tin của đài phát thanh Trung Cộng có loan thế này: “Trong cuộc chiến đấu, chí nguyện quân Trung Quốc đã bắt được một đám tù binh miền Nam Việt Nam, trong đó có tên Thiếu tá Phạm Văn Hồng”. Hồi đó nếu ai có theo dõi tin tức trên các đài phát thanh cũng đã nghe thấy như vậy. Điều đó cho thấy rõ ràng có âm mưu dàn xếp giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng. Mỹ muốn dùng Hoàng Sa của VNCH làm món quà để bình thường hóa quan hệ với Trung Cộng. Muốn trao Hoàng Sa cho Trung Cộng, chính quyền Hoa Kỳ thời bấy giờ phải tạo ra một cuộc chiến, để Trung Cộng có cớ xâm chiếm Hoàng Sa, và VNCH chúng ta tuy mắc bẫy, nhưng chúng ta đã cho Hoa Kỳ, Trung Cộng và cả thế giới thấy tinh thần yêu nước của chúng ta như thế nào. Hải quân chúng ta dám đương đầu chống Hải quân xâm lược hùng mạnh hơn mình gấp bội. Chúng ta đã anh dũng và hy sinh nhiều sĩ quan, binh sĩ Hải quân cũng như thiệt hại một số chiến hạm, nhưng chúng ta cũng đã đánh chìm một số tàu Trung Cộng tương đương và chắc chắn nhiều tên gọi là chí nguyện quân của chúng đã bị tử thương. Thêm bằng chứng về âm mưu giữa Mỹ và Trung Cộng trao đổi Hoàng Sa Trước khi kể cho anh nghe chuyện trao trả tù binh, tôi cần nói thêm chuyện này: Sau khi về đến Việt Nam, tôi gặp Trung tá Lâm (khóa 10 Võ Bị Đàlạt), Trung tá Lâm nói với tôi: “Không quân của mình đã chuẩn bị sẵn sàng từ phi trường Biên Hòa bay ra Đà Nẵng, rồi từ Đà Nẵng bay ra Hoàng Sa oanh kích, và các phi công cũng chấp nhận sẽ chơi theo kiểu Nhật, khi phi cơ bay ra Hoàng Sa thì đủ nhiên liệu nhưng lúc về thì không, do đó các anh phi công sẽ bỏ phi cơ và nhảy dù xuống biển, tàu của Hải quân ta ứng trực sẵn sàng để tiếp cứu. Mọi việc đã chuẩn bị đâu vào đấy, nhưng phút chót lệnh này bị hủy bỏ!” Thêm nữa, có Đại tá Lê Khắc Lý (ông này đang ở Nam California), lúc đó Đại tá Lê Khắc Lý là Tham Mưu Trưởng tiền phương Quân Đoàn I, Trung tướng Lâm Quang Thi là Tư Lệnh tiền phương, Trung tướng Ngô Quang Trưởng là Tư Lệnh Quân Đoàn I ở Đà Nẵng; các vị này gọi tôi ra thuyết trình hai lần, buổi sáng cho các cơ quan hành chánh Thừa Thiên – Huế, buổi chiều cho các quân nhân đồn trú nghe về trân chiến Hoàng Sa tại Phú Văn Lâu. Sau buổi thuyết trình, Đại tá Lê Khắc Lý vỗ vai tôi và nói: “Toa à, cố vấn mới nói chuyện với moa, moa bảo nó: ‘Tôi không hiểu tại sao Trung Cộng nó lại đánh chiếm Hoàng Sa?’ Cố vấn Mỹ đã ‘hố’ khi trả lời tôi: ‘Trung cộng lấy Hoàng Sa, anh ngạc nhiên lắm à?’, moa mới nói trớ đi: ‘Không, ý tôi nói là tại sao nó lại chiếm vào lúc này?’” Rồi Đại tá Lý nói tiếp: “Toa thấy không, tụi nó có kế hoạch cả rồi, nó đã sắp xếp hết rồi!” Thời đó Ngoại Trưởng Henry Kissinger chuyên môn đi đêm, và Tổng Thống Mỹ Richard Nixon muốn bắt tay với Trung Cộng thì phải có một cái gì đó. Tôi nghĩ món quà chính người Mỹ muốn tặng Trung Cộng là Hoàng Sa của ta, bởi Trung Cộng muốn làm chủ Biển Đông mà Mỹ giao Hoàng Sa cho Trung Cộng, họ đâu có mất gì, chỉ tội nghiệp cho đất nước Việt Nam chúng ta là thân phận một nước nhược tiểu! Cách đối xử của Trung Cộng với tù binh Phải công bằng mà nói, viết lịch sử thì phải viết trung thực, không nên viết theo kiểu tuyên truyền, cho nên tôi nói rất thật là Trung Cộng hơn hẳn Việt Cộng trong cung cách đối xử với tù binh. Họ cho chúng tôi ăn uống theo quy chế tù binh chiến tranh đã được quốc tế qui định, như tôi mang cấp bậc Thiếu tá thì để tôi ở một phòng riêng, bốn Trung úy thì cứ hai ông một phòng, như vậy chúng tôi có ba phòng ở liền nhau, còn ông Kosh người Mỹ một phòng riêng. Mỗi ngày họ đem đồ ăn lên tận phòng cho chúng tôi, còn anh em Hạ sĩ quan và binh sĩ thì ăn ở nhà ăn tập thể của quân đội Trung Cộng. Sau thời gian 2, 3 tuần phải học tập mỗi ngày vào buổi tối để nghe cán bộ Trung Cộng tuyên truyền thế này thế nọ. Tuần lễ thứ tư họ dẫn chúng tôi đi thăm vài nơi (mấy anh chàng Trung Cộng nói tiếng Bắc, bảo là dẫn chúng tôi đi tham quan). Đầu tiên thăm một Bệnh viện rồi thăm mấy hợp tác xã. Tôi để ý, hầu như tất cả các nơi gọi là Trụ Sở Hợp Tác Xã đều là những ngôi chùa xưa kia, bởi vì kiểu dáng là chùa, chữ đắp trên tường tuy bị đục bỏ hết nhưng vẫn còn dấu tích rõ ràng, điều đó cho thấy tín ngưỡng đã bị đè bẹp tại nước Cộng Sản đông dân nhất thế giới này! Sau khi thăm các hợp tác xã, họ dẫn đi thăm nhà máy cơ khí. Tại đây họ giới thiệu là nơi đúc các khẩu Thượng liên và súng AK, sau đó lại dẫn đi xem nhà máy làm xe đạp, gọi là xe đạp Hồng Kỳ thì phải, rồi thăm một vài cư xá của công nhân. Tôi có hỏi một công nhân, lương hàng tháng được bao nhiêu, thì người công nhân nói được trên 100 Nhân dân tệ, trong lúc đó chiếc xe đạp Hồng Kỳ trị giá 130 Nhân dân tệ, cho ta thấy mức sống của một công nhân trong chế độ Cộng Sản Trung Quốc như thế nào. Trao trả tù binh Tôi còn nhớ hôm đó là thứ Bảy, có lẽ ngày 16, 17 tháng 2 năm 1974, sau khi cho chúng tôi ăn uống xong, họ tập trung lại và tuyên bố sẽ trả chúng tôi về Việt Nam. Họ phát cho mỗi người một bộ quần áo màu xanh và cái mũ mà anh em chúng tôi gọi đùa là cái bánh tiêu. Một tên cán bộ hỏi tôi muốn về miền nào, Bắc hay Nam Việt Nam. Tôi trả lời: “Chúng tôi là người Việt Nam, Bắc hay Nam đều là tổ quốc tôi, nhưng hiện tại hai miền có hai thể chế khác nhau, tôi không chấp nhận chế độ của miền Bắc, tôi yêu cầu trả chúng tôi về miền Nam”. Họ đưa chúng tôi từ huyện Hoàng Hóa về thành phố Quảng Châu, đường dài hơn 40 cây số, rồi lại từ Quảng Châu đưa ra Tô Giới tức là Thẩm Quyến để trao trả chúng tôi tại Hồng Kông. ![]() Giây phút cảm động gặp lại vợ con – ảnh do Thiếu tá Phạm Văn Hồng cung cấp Ngay khi chúng tôi bước qua lằn ranh từ Thẩm Quyến sang Hồng Kông, người đầu tiên chúng tôi gặp là ông Tổng Lãnh Sự VNCH tại Hồng Kông. Ông niềm nở đón tiếp chúng tôi và cho người mang đến cho tất cả anh em chúng tôi mỗi người một bộ quần áo dân sự mới toanh. Khi lên xe buýt ra phi trường Khải Đức, chúng tôi vứt bỏ lại trên xe bộ quần áo xanh do Trung Cộng cấp phát và thay đồ dân sự. Ra đến phi trường, chúng tôi hết sức xúc động thấy Phó Đề Đốc Lâm Ngươn Tánh, Tư Lệnh Phó Hải Quân và một sĩ quan cao cấp bên Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị (tôi không nhớ tên) đến đón. Vị này mang cho chúng tôi quân phục đầy đủ, ai binh chủng gì thì mặc quân phục binh chủng đó, ông còn mang cho tôi cặp lon Thiếu tá nữa. Chúng tôi lại thay đồ dân sự và mặc quân phục về nước. Chính phủ VNCH thuê nguyên một chuyến Boeing 727 của Hàng Không Việt Nam qua Hồng Kông đón chúng tôi trở về sau một tháng bị Trung Cộng bắt làm tù binh. Về đến phi trường Tân Sơn Nhất, ngoài thân nhân, chúng tôi còn được đại diện các cơ quan chính phủ và quân đội đón tiếp, choàng vòng hoa và đưa về trại an dưỡng Lê Văn Duyệt để nghỉ ngơi. Câu chuyện bí ẩn trận Hoàng Sa và cuộc đời tù binh của tôi kết thúc. ![]() Choàng vòng hoa sau ngày trở về – ảnh do Thiếu tá Phạm Văn Hồng cung cấp
__________________
Of the people, by the people, and for the people |
|
|
|
|
|
#6755 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2010
Posts: 618
Likes (Received): 59
|
POULO WAI - Ðột Kích Thám Sát Người Nhái
Hồi Ký: Trịnh Hòa Hiệp ![]() Anh em Hải Quân nào còn nhớ những chuyến tuần tiễu ở vịnh Phú Quốc, có lẽ sẽ hình dung hai hòn đảo nhỏ, Hòn Ông và Hòn Bà, nằm xế về hướng Tây mũi Cà Mau, cách POULO OBI độ vài tiếng hải hành. Vào những năm 1957-1958 chính phủ Cam Bốt thời đó đã đổ dân và quân lên chiếm đóng. Sau Tết Mậu Thân, nhiều nơi thuộc quần đảo Phú Quốc bị Cam Bốt xâm chiếm và VNCH đã dùng đủ uy thế để lấy lại. Riêng Hòn Ông, Hòn Bà đã bị chiếm từ lâu nên Liên đội người Nhái HQVN được lệnh lên thám sát để chuẩn bị cho một cuộc hành quân thủy bộ tái chiếm nếu cần. Thiếu tá N.A., trưởng phòng 3 BTL/HQ cho tôi biết là cuộc thám sát này chỉ có Bộ Tổng Tham Mưu biết và đặc biệt không muốn cho người bạn đồng minh hay. - Công tác này rất đặc biệt vì không muốn "incidence diplomatique", vì vậy toa nhắm có thể tránh đổ máu được không? Nói xong anh A. nheo mắt nhìn tôi mỉm cười thách đố. Tôi cười trả lời: - Ðột kích là nghề của bọn tôi, vả lại Ðại ca cho đi biển chơi thì còn gì thích bằng. Tuy nhiên, tôi có anh cố vấn rất "chăm chỉ", làm sao tôi có thể súng ống lên đường mà đương sự không hay được? - Vậy thì toa đi chủ nhật ! - Vâng ! Chúng tôi thiết kế hai toán đổ bộ, tôi dẫn toán lên Hòn Ông; Trung úy T. dẫn toán lên Hòn Bà, nằm cách đó vài hải lý. Anh A. dặn: - Trước khi đi toa nhớ đem theo máy ảnh chụp các bãi đổ bộ, chỉ có điều moa vẫn sợ tụi toa bắn ẩu, cái này mình công tác không "chính thức" nên không muốn làm ồn ào... Tôi nói đùa để trấn an anh A. : - Trung úy T. và tôi là thiện xạ của Quân Lực VNCH, chúng tôi chỉ bắn khi cần thiết để bảo vệ sinh mạng, đại ca yên chí. Ðến ngày chủ nhật, chúng tôi tập hợp lên tàu, xuồng cao su, súng đạn và lương thực đầy đủ. Trước khi khởi hành tôi tập hợp anh em, thuyết trình mục tiêu tổng quát của cuộc hành quân và phương pháp thực hiện. Công tác hải kích theo đúng nguyên tắc phải được tập dượt nhiều ngày và cần thuyết trình trước khi đi và sau khi về. Nó có tính cách học hỏi liên hồi vì trên thực tế, chuyện bất trắc có thể xảy ra một cách không ngờ được, vì vậy kinh nghiệm và sự chuẩn bị sẳn sàng tư tưởng là điều tố quan trọng. Chúng tôi dự định thả toán Trung úy T. trước , ở "dưới gió" Hòn Bà, sau đó toán tôi sẽ đổ bộ lên Hòn Ông. Ðổ bộ dưới gió vì ban đêm tiếng động đi rất xa, nếu nằm trên gió, tiếng chèo khua vào nhau nghe rất rõ. Chúng tôi chèo thuyền cao su từ nơi tàu thả đến bờ khoảng 3 cây số. Ðêm có trăng nên chèo rất cẩn thận và tuy không bồi hộp như những chuyến ra Bắc, nhưng cũng không thể coi thường. Ðến bờ, rất may không có sóng, trước mặt hiện ra một cảnh như làng quê với nhiều đồi cao và bụi chuối. Lên bờ, chúng tôi phải tìm chổ dấu xuồng. Bãi đổ bộ có bờ đá để đi nhưng lại rải rác nhiều võ tre lồ ồ khô, đạp lên kêu bôm bốp, khiến chúng tôi phải chú tâm thận trọng khi di chuyển. Tôi cho khiêng xuồng đi lên phía bụi rậm ở khá xa bờ để dấu, tìm một nơi thật "bảo đảm" để làm trạm đóng quân. Theo tin tức thiếu tá A. cho biết thì trên đảo có một đồn quân Miên nhưng chưa biết quân số ra sao. Trong khi tuần tham quanh vùng, tôi thấy một đường mòn lớn chạy xuyên các bụi cây rậm rạp ăn qua bên kia đảo. Ðợi đến đêm tôi để lại 4 người và dẫn theo 3 người có nhiều kinh nghiệm "hải kích", nhờ những chuyến công tác ở ngoài Bắc. Chúng tôi vượt con đường mòn qua bên kia đảo, theo thế "cóc nhảy", mỗi người chạy một đoạn, người ngừng lại để bảo vệ cho người kế đi qua. Khi đến phần đảo bên kia thì mặt trăng hiện ra, sáng tỏa vàng vặc, lấp lánh trên mặt biển trước mặt. Cảnh trí thơ mộng và êm ả làm tôi bỗng chốc quên đi công tác thám sát của mình. Nhưng rồi thực tế lại trở về. Chúng tôi di chuyển dọc theo ghềnh đá về hướng Bắc cho đến lúc hết ngỏ đi thì quay lại hướng Nam. Ði gần về cuối đảo, chúng tôi nghe tiếng chó sủa xa xa và ẩn hiện vài nóc nhà. Khi đến gần khu nhà, chúng tôi quan sát thấy hơn 10 người Miên cả nam lẫn nữ, ngồi chung quanh một đống lửa, cười cười nói nói. Quan sát một chập, tôi ra hiệu rút lui về bên kia đảo, nơi đóng quân để tạm nghỉ. Chúng tôi chia nhau canh gác. Anh em Người Nhái không bao giờ cho tôi chia xẻ một phiên gác khi hành quân, cho nên tôi được một giấc ngủ "thần tiên" trong vài tiếng đồng hồ. Sáng sớm tôi dẫn 4 người còn lại đi quanh đảo bên phía Tây. Phần đảo này không có nhà cửa. Trên bờ đá chỉ thấy rải rác các vỏ đạn cũ, không hiểu do người ở đảo bắn hay người ở xa ghé lại. Ðặc biệt là tù khi đổ bộ lên bờ, máy vô tuyến bị hư cho nên tôi phải chờ đến chiều tối thứ ba mới chèo xuồng ra lại điểm hẹn như đã thiết kế. Tuy nhiên tôi đã dặn trước, khi lên bờ nếu có gì bất trắc, chúng tôi sẽ bắn hỏa châu báo hiệu để chiến hạm đến tiếp cứu. Chiều, trước khi mặt trời lặn, tôi cùng hai nhân viên trở lại phía bên kia đảo để chụp hình địa điểm có thể đổ bộ và trở về bên này. Lội ra xa chụp vào một loạt hình. Ðêm đó tôi rút ra êm thắm và khi lên tàu thì toán Trung úy T. cũng đã về, mọi sự bình yên Chuyến công tác "Hòn Ông - Hòn Bà" này đã khởi đầu cho những loạt công tác khó khăn, đổ máu nhiều sau này. Credit to: http://hoangsaparacels.blogspot.com/...guoi-nhai.html
__________________
Of the people, by the people, and for the people |
|
|
|
|
|
#6756 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2010
Posts: 618
Likes (Received): 59
|
TIỀN PHONG 1_Niềm tự hào của KQVN ít người biết đến
Tác Giả: PhiLan Thứ Ba, 22 Tháng 11 Năm 2011 07:03 Một dịp thật tình cờ, PhiLan tôi được bạn bè uỷ thác cho việc tìm tài liệu về chiếc phi cơ Tiền Phong 1 mà KQVN đã chế tạo và đã bay thử thành công... với phi hành đoàn 3 người gồm: cố Thiếu Tướng Võ Xuân Lành, Trung Tá Lê Xuân Lan, và Trung Tá Nguyễn Tú. Và đã tìm được bài sau đây từ nguồn: http://www.vietlinhweb.com/Diendan/l...php?t6473.html. Mời các bạn tham khảo. ![]() Đáng lý ra, câu chuyện này phải do những người trong cuộc viết lại, vì họ đều có mặt tại Mỹ bây giờ. Chúng tôi sở dĩ viết ra để tự mình giải quyết những thắc mắc mà không ai giúp đỡ. Có viết sai thì mới có người lên tiếng để còn hiểu được sự thật bên trong. Chiếc phi cơ TIỀN PHONG, có nghĩa là “ngọn gió đi trước”, dự trù sẽ trang bị cho Trường Phi Hành của Bộ Chỉ Huy Huấn Luyện của chúng ta, do ngân sách quốc gia Việt Nam đài thọ. Phần thiết kế dự án do Bộ Tư Lệnh Không Quân/Văn Phòng Tham Mưu Phó Tiếp Vận phụ trách. Công tác thực hiện được phân phối cho Bộ Chỉ Huy Kỹ Thuật & Tiếp Vận và các Sư Đoàn Không Quân cùng nhau đóng góp công sức của mình. Chính Không Quân Đại Hàn cũng có ý định này. Lúc đó, Đại Tá BAE, sĩ quan liên lạc Đại Hàn tại Việt nam, cũng là sĩ quan cùng học khóa Chỉ Huy & Tham Mưu với Trung Tướng Tư Lệnh Không Quân và Chuẩn Tướng Tham Mưu Phó Tiếp Vận có tới xem phi cơ Tiền Phong của chúng ta, và đã xin chính phủ Đại Hàn cử một phái đoàn do ThiếuTướng Lee, Tham Mưu Phó Tiếp Vận Không Quân Đại Hàn hướng dẫn sang Việt Nam để xem cung cách việc chế tạo. Chính vị này cũng cùng học khóa Chỉ Huy & Tham Mưu với Trung Tướng TLKQ chúng ta. Dường như sau này, Đại Hàn đã chế tạo được phi cơ này để dùng vào việc huấn luyện. Sau một thời gian bỏ nhiều công sức, rồi có một ngày, tại phi trường hết sức bận rộn như Tân Sơn Nhất(*), máy bay được mang ra bay thử. Không biết ai là người đầu tiên bay chiếc máy bay độc đáo này, nhưng biết rõ chỉ có ba người đã bay trên Tiền Phong 1. Đó là cố Thiếu Tướng Võ Xuân Lành, Trung Tá Lê Xuân Lan, và Trung Tá Nguyễn Tú. Trước hết xin kể đến KQ Nguyễn Tú. Lúc đó đang phục vụ tại Văn Phòng Tham Mưu Phó Tiếp Vận, KQ Nguyễn Tú xuất thân khóa 55 Trường Võ Bị Không Quân Pháp, theo ngành kỹ sư cơ khí. Vào những năm 1964-65, anh sang Mỹ lấy bằng Master về Mechanical Engineering. Nói cách khác, anh Tú là người có khả năng vẻ ra một "blue print" để "design" một máy bay loại đồ chơi này chứ không cần phải mua "blue print" của người khác. Chiếc Tiền Phong 1 là máy bay nhỏ, cánh thấp, trang bị bánh mũi, hai chỗ ngồi cạnh nhau như trên T-37, hai đầu cánh có gắn hai bình xăng (**). Về khả năng bay, cũng gần như chiếc T-34 của các quân trường Mỹ một thời gian, nhưng sau được thay bằng T-37 nên không còn sản xuất T-34 nữa. Tuy chưa được bay T-34, nhưng khi nghe các bạn kể lại, chúng tôi rất lấy làm thích , nếu KQVN chúng ta có được một máy bay như vậy để huấn luyện. Một chiếc không khó lắm thì không mấy tốt, vì sau khi tốt nghiệp, khóa sinh sẽ khớp khi lên một chiếc ở đơn vị chiến đấu khó bay hơn máy bay của trường. Nhưng chiếc T-34 có nhiều khả năng, như bay phi cụ, bay nhào lộn không thua gì chiếc T-6 nhưng dễ lái hơn nhờ bánh mũi. Tóm lại, ai bay T-34 rồi thì có thể mường tượng chiếc Tiền Phong 1 cũng có những khả năng tương tự. Phòng lái có mui plastic một mãnh úp lên trông rất xinh đẹp và có vẻ "phản lực" lắm. Như trên đã kể, Nguyễn Tú có phải là một người lái bay thử không? Không! Nhưng Nguyễn Tú có mặt trên nhiều lần bay thử khi các hoa tiêu bay thử có điều không hiểu. Những khuyết điểm ghi nhận trong lúc bay thử đều đươc ghi chép cẩn thận để về sau sửa chữa kỹ càng. Nghĩa là Nguyễn Tú là kỹ sư trưởng dự án và là người theo dõi dự án từ đầu đến cuối, từ A đến Z, từ tổ chức lớn nhất như Không Đoàn Tân Trang & Chế Tạo thuộc Bộ Chỉ Huy Kỹ Thuật & Tiếp Vận Không Quân đến các Không Đoàn Bảo Trì và Tiếp Liệu thuộc các Sư Đoàn Không Quân. Sở dĩ anh Tú phải bay, hay là được bay trong chuyến bay thử đầu tiên, tuy không hưởng lương phi hành, vì anh nắm vững kỹ thuật về máy bay này, vì anh nhận lãnh trách nhiệm hoàn thành phần chế tạo đúng chuẩn những gì thay đổi trong "blue print", vì anh là tinh thần của dự án. Hoa tiêu bay thử chính là cố Thiếu Tướng Võ Xuân Lành, lúc đó là Tư Lệnh Phó Không Quân chúng ta. Ông xuất thân Trường Võ Bị Thủ Đức, theo học khóa 2 hoa tiêu tại Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang, cùng khóa với các ông Vũ Thượng Văn, Trần Đình Hòe và Nguyễn Khắc Ngọc. Dường như ông cũng đã tốt nghiệp khóa B-25 tại Hoa Kỳ. Về nước,ông phục vụ tại TTHLKQ Nha Trang, chỉ huy phó TTHLKQ dưới quyền ông Từ Bộ Cam. Vào đầu năm 1964, ông chỉ huy Phi Đoàn 514 tại Biên Hòa, và Không Đoàn 23 khi thành lập Không Đoàn này, sau đó về Tân Sơn Nhất làm Tư Lệnh Phó Không Quân cho đến ngày cuối cùng. Ông đã bay trên nhiều loại máy bay của Không Quân Việt Nam, từ máy bay "Bà Già" MS-500, cho đến L-19, T-6, A-1H, T-37, F-5...Thích nghiệp bay, khiêm tốn, anh dũng, hòa mình với mọi người trong nghề hay chỉ là thợ đá banh, anh quân cảnh thục bi-da, uống bia Quân Tiếp Vụ, hút thuốc lá Ruby Queen Quân Tiếp Vụ...Ông là người đơn giản, không thích gái vì ông đã có gia đình mà ông dấu rất kỹ đến độ nhiều người cứ tưởng là ông vẫn sống độc thân, mãi cho đến khi đã sang Mỹ rồi, người ta mới biết ông có một gia đình hoàn chỉnh. Ông làm nhiều, nói ít. Mỗi khi dẫn một phái đoàn thăm viếng đơn vị, đơn vị trưởng đơn vị được, hay bị thăm viếng, đều biết đây không phải là phái đoàn ăn chơi, nên ráo riết chuẩn bị để trả lời những vụ việc đúng theo nhiệm vụ ấn định cho tổ chức liên hệ. Ông giải quyết vấn đề đến nơi đến chốn, và mười lần như một, báo cáo cặn kẽ cho Tư Lệnh Không Quân, đầy đủ, về tình như về lý. Ông là người mà trên dưới Không Quân ai cũng thương mến và cảm phục. Trái lại, ngoài Không Quân, những người biết ông nhiều có lẽ là các đội bóng tròn của sinh viên, các hội bóng lão tướng quanh vùng Saigon, Cho Lon, các đội bóng ở những tỉnh lẻ khi tổ chức giao hữu khi ông còn là Tư Lệnh Không Đoàn 23 ở Biên Hòa. Ông thành thật với người và với chính mình. Khi không rõ điều gì thì ông hỏi cho hiểu rõ, không ngại người ta chê mình thiếu sót về năng khiếu hay kiến thức. Nhờ vậy mà ông học nhanh, tiến bộ vững chắc trong ngành nghề của ông. Cũng như nhiều người, ông bay giỏi, nhưng khác hơn người là ông dùng tài năng của ông để phục vụ. Ông xong pha mọi chiến trường với vai một hoa tiêu không cần cấp bậc trên áo bay. Nhưng mọi người đều biết là ông khi ông lên tiếng trên máy vô tuyến trong những trường hợp cấp bách nhất. Nói về bay thử, đây là vụ đầu tiên, chứ không như Bob Hoover của hãng Northrop. Do đó, có nhiều điều chưa hiểu, ông thương lượng với anh hoa tiêu bay thử thứ hai là anh Lê Xuân Lan. Lê Xuân Lan tốt nghiệp hạng nhì khóa 58A lấy tên Trần Duy Kỷ. Vì điểm tổng kết thua anh Chế Văn Nghĩa, nhưng điểm phi huấn của anh là số một. Anh được bổ nhiệm về Phi Đoàn 514 để được huấn luyện tiếp tục trên T-6G và A-1H. Từ đó anh là hoa tiêu khu trục chuyên nghiệp dưới cái lò đào tạo khó khăn này. Sau này, anh có dịp theo học A-37 và đã được chọn theo khóa huấn luyện viên A-37. Anh lưu lại Hoa kỳ rất lâu để làm sĩ quan liên lạc Không Quân, giải quyết những vấn đề loại hay không loại khóa sinh trên A-37 tại các quân trường dạy lái. Về nước, anh được bổ nhiệm về Văn Phòng Tham Mưu Phó Huấn Luyện của Bộ Tư Lệnh Không Quân. Sau đó, anh đã bay trên F-5 và một thời gian ngắn được bổ nhiệm về Văn Phòng Phụ Tá Phòng Không tại BTLKQ. Khi thành lập Trung Tâm Phòng Không Bắc, anh được cử làm Giám Đốc Trung Tâm Phòng Không Bắc cho đến cuối cùng. Cũng là một hoa tiêu can trường, đã từng lập nhiều chiến công trên mặt trận, mà lại có tài bay như một thiên phú. Nói ít, hiểu nhiều. Tự tin nhưng không khoe khoang. Có ngày anh hỏi tôi về những điều anh thắc mắc về chiếc máy bay Tiền Phong 1 . Anh bảo dường như máy bay không chịu đáp khi kéo là, mà cứ trôi mãi trên không. Nếu gặp gió ngang thì bị bê ra ngoài phi đạo dễ dàng. Chỉ vì mặt cánh nâng quá to, khi sát mặt đất tạo ra một gối khí động (air cushion) làm chân đáp quá ngắn không chạm được đất. Anh còn nói khi "roll" thì không ngọt vì như có sức cưỡng lại. Chỉ vì độ nhị diện quá to để làm cho phi cơ vững vàng khi bị gió động sẽ tự sửa chữa về thế bay trước. Muốn giải quyết hai khuyết điểm đó, có lẽ điều dễ thực hiện nhất là chặt bỏ bớt hai đầu cánh. Nhưng làm thế thì rất tốn công, nhất là hai đầu cánh có gắn hai bình xăng, một mặt tăng thêm trữ lượng xăng, mặt khác giảm được sức cản do luồng gió xoáy (**) tạo ra ở hai đầu cánh. Có lẽ anh Lan đã thảo luận với kỹ sư Tú, nhưng kết quả vẫn giữ nguyên như cũ. Và sau nhiều lần bay thử, chiếc máy bay Tiền Phong 1 được lưu giữ trong hangar của Sư Đoàn 5 Không Quân cho đến ngày tàn. Đó là những gì tôi biết được về chiếc Tiền Phong 1. Làm máy bay cho Không Quân Việt Nam ta là một hãnh diện, là một mơ ước cho nhiều kỹ sư chưa tốt nghiệp. Do đó, có một hôm, Quân Cảnh phối hợp với Cảnh Sát mang về Bộ Tư Lệnh Không Quân tại Tân Sơn Nhất một chiếc máy bay (không biết có nên đặt tên là Tiền Phong 2 hay không?!). Chiếc này giống như chiếc O-1A, có cánh cao và dài, trang bị một động cơ của chiếc mô-tô Honda 50cc. Trong phòng lái ta thấy một chiếc ghế ngồi thường ở các phòng trà bỏ túi. Cũng có tay lái, cũng có đồng hồ. Chất lợp cánh và thân máy bay làm bằng loại kim khí hợp chất nhôm lấy từ các vĩ kiện hàng (palette) để các kiện hàng có thể thả từ máy bay vận tải có cửa phía sau như C-130, C-123, C-119. Hợp kim này rất chắc chắn nhưng rất nặng. Cánh quạt lấy từ một máy bay O-1A. Người chế tạo là một Trung Sĩ thuộc Sư Đoàn 5 Không Quân. Anh đã tốn nhiều công sức ráp lên chiếc Tiền Phong 2 trong một nhà chứa xe của anh, và ngày tốt đẹp đã đến, anh mang chiếc máy bay này ra xa lộ Đại Hàn (***)khoảng từ lộ Saigon-Tây Ninh nối liền với Quốc Lộ 4 từ Phú Lâm về Tân An. Vì cản trở lưu thông trên xa lộ Đại Hàn, nên Cảnh Sát kết hợp với Quân Cảnh mang tác giả và chiếc Thần Phong 2 về Bộ Tư Lệnh Không Quân. Chiếc này được lưu giữ ở ngay trước văn phòng của kỹ sư Tú ít nhất một tuần lễ. Thật là một thách đố cho các kỹ sư hàng không của chúng ta. Anh em tại BTLKQ thách nhau ai dám bay chiếc Tiền Phong 2, và mọi người đều hướng về vị Tư Lệnh của chúng ta mà... cười vỡ bụng. Gman Chú thích: (*)Phi trường Tân Sơn Nhất vào thời điểm này có hai phi đạo song song, cứ mỗi 30 giây đều có một cất cánh hay hạ cánh. So với phi trường Kennedy ở New York cũng cùng một mức độ bận rộn, nhưng ở New York, chỉ có những phi cơ hàng không dân sự, có đi và đến với tốc độ ngang nhau, rất dễ điều hành hơn nhiều. Trong khi đó, tại Tân Sơn Nhất, nào là máy bay nhỏ như O-1A, có trực thăng UH-1 của Không Binh Hoa Kỳ đồn trú, có hàng không quốc tế lui tới, có A-1H của Biệt Đoàn 83, thật là linh tinh, nhất là khi vào tần số, cùng nghe một loạt ba thứ tiếng Việt, Anh, Pháp, trên ba hệ thống vô tuyến FM, VHF và UHF, thật là có một không hai. (**)Hai bình xăng ở hai đầu cánh làm giảm đi các luồng gió xoáy thường được gọi là tourbillons de Karmann(do nhà bác học Von Karmann người Đức tìm ra), vì áp suất dưới cánh to hơn áp suất khí quyển ở trên cánh, nên ở đầu cánh, không khí di chuyển từ dưới lên trên. Chiếc MD-11 có một vách chận nhỏ cũng có tác dụng chận luồng khí quyển này. Trên Tiền Phong 1 có sáng kiến để bình xăng ở đầu cánh cũng làm giảm sức cản do các luồng gió xoáy Karmann. (***) Xa lộ Đại Hàn là do Công Binh Đại Hàn giúp đỡ xây cất. Đó là một vòng đai ven đô (belt) để ta có thể từ miền Nam đi về hướng miền Đông hay miền Trung thì khỏi cần chạy qua Đô Thị náo nhiệt Saigon-Cholon, mà đi thẳng đến đường đi Tây Ninh hoặc đi Biên Hòa(xa lộ Biên Hòa). Lúc đó, xa lộ này tương đối ít xe chạy, ngoài xe nhà binh và xe Lambretta-500cc chở khách địa phương. Do bạn Nam Yết, Úc Châu chuyển Credit to: http://hoangsaparacels.blogspot.com/...a-kqvn-it.html
__________________
Of the people, by the people, and for the people |
|
|
|
|
|
#6757 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2010
Posts: 618
Likes (Received): 59
|
image hosted on flickr
![]() Dương Vận Hạm Su Yong LST 813 cuả Hải quân Nam Hàn và Dương Vận Hạm Qui Nhơn HQ 504. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() image hosted on flickr ![]() image hosted on flickr ![]() Lương vận hạm Hoá Giang HQ 451 và Hải vận hạm Ninh Giang HQ 403. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Sau lái Hộ Tống Hạm Kỳ Hoà HQ 09 và Hải vận Hạm Hàn Giang HQ 401. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Hải Vận Hạm Ninh Giang HQ 403. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Hải Vận Hạm Ninh Giang HQ 03. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Dương Vận Hạm Bi Bong LST 809 và Hải Vận Hạm Wolmi LSM- 609 Hải quân Nam Hàn thả neo trên Sông Sài Gòn. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Trục Lôi Hạm HQ 114 Hàm Tử II. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Quân Vận Đỉnh LCM 8 thuộc cục quân vận. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Tàu Thuỷ Đạo TĐ 10 và TĐ và Dương vận hạm Pangan LST 3 của Hải quân Hoàng Gia Thái Lan bên kia Thù Thiêm. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Thương Thuyền Quốc Tế trên Sông Sài Gòn. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() image hosted on flickr ![]() Nhà hàng nổi Mỹ Cảnh bến Bạch Đằng trên Sông Sài Gòn. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Thương thuyền Nam Quan và Ngư thuyền Nam Hải. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Thương thuyền thuộc Sở Hoả Xa cặp bến thương cảng Sài Gòn. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() image hosted on flickr ![]() Công trường Mê Linh đầu năm 1963. image hosted on flickr ![]() Câu lạc bộ dưới nước gần cột cờ Thủ Ngữ. image hosted on flickr ![]() Hãng đóng tàu CARIC. image hosted on flickr ![]() Sông Sài Gòn năm 1971, bên kia sông là hảng đóng tàu CARIC. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Tàu Bệnh viện Helgoland của Tây Đức ghé Sài Gòn năm 1967. image hosted on flickr ![]() Tàu kéo và Tiểu vận đỉnh LCVP vận chuyển trên sông Sài Gòn. image hosted on flickr ![]() image hosted on flickr ![]() Tàu vận chuyển nước ngọt Y-87 thuộc Quân vận Lục quân Hoa Kỳ trên sông Sài Gòn năm 1971. (Photo by sandy) image hosted on flickr ![]() Đò máy đưa khách trên Sông Sài Gòn. ( Photo by Brian Wickham ) image hosted on flickr ![]() Đò máy trên Sông Sài Gòn. ( Photo by Brian Wickham ) (Lưu chú: trước 1975, hơn 80% ghe đò lưu thông ở Miền Nam Việt Nam đều vận hành bằng bằng máy) image hosted on flickr ![]() image hosted on flickr
__________________
Of the people, by the people, and for the people Last edited by theboyfromyesterday; May 30th, 2012 at 07:59 PM. |
|
|
|
|
|
#6758 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2010
Posts: 618
Likes (Received): 59
|
Hình ảnh VNCH qua những tấm vé số
Sau đây là một số cảnh sinh hoạt của VNCH in trên vé số của Xố Số Kiến Thiết Quốc Gia , theo thứ tự từ trước đến sau, bắt đầu từ thời ông Diệm cho đến 1975. Tuy hình in trên vé số có phẩm chất hơi kém, nhưng cũng gợi lại phần nào cảnh vật và sinh hoạt ngày xưa . Đưa lên đây cho bà con cùng mua lấy hên Đầu tiên, giới thiệu cô bán vé số xinh đẹp, một cover girl tài hoa. Đây là chiêu mời chào, quảng cáo, để quý ông xúm vào mua vé số đó nghe ![]() Còn đây là quầy vé số (hồi xưa, ở Sài Gòn không có cảnh người lớn, con nít đi bán vé số dạo (?), chỉ có quầy vé số giống như ở Hà Nội bây giờ) ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() Kiến thiết quốc gia Giúp đồng bào ta Xây đắp muôn người Được nên cửa nhà Tô điểm giang san Qua bao lầm than Ta thề kiến thiết Trong giấc mộng vàng Triệu phú đến nơi Năm muời đồng thôi Mua lấy xe nhà Giàu sang mấy hồi Kiến thiết quốc gia Giúp đồng bào ta Ấy là thiên chức Của người Việt Nam Mua số mau lên Xổ số gần đến Mua số mau lên Xổ số... gần... đến... ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() credit to: http://hoangsaparacels.blogspot.com/...tam-ve-so.html
__________________
Of the people, by the people, and for the people |
|
|
|
|
|
#6759 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2010
Posts: 618
Likes (Received): 59
|
Lính Bắc Việt 10 tuổi, và Tội Ác Chiến-Tranh.
![]() đọc thêm tại: http://hoangsaparacels.blogspot.com/...oi-va-toi.html
__________________
Of the people, by the people, and for the people |
|
|
|
|
|
#6760 |
|
Registered User
Join Date: Apr 2010
Posts: 618
Likes (Received): 59
|
Hải Quân VNCH và cuộc hành quân phá hủy mật khu Vũng Rô
Ghi Chú: Bài nầy chỉ lược thuật riêng về nhiệm vụ của Người Nhái trong cuộc hành quân quy mô gồm nhiều quân, binh chủng phối hợp. Vũng Rô ![]() Khoảng 12 giờ trưa Ngày 16-2- 1965,…phòng trực Người Nhái nhận được công điện khẩn của Bộ Tư Lệnh Hải Quân, Phòng 3. Tổ trực công tác hai người, tôi và Đạt (Gồ) với đầy đủ trang bị lên quân xa đưa chúng tôi vào phi trường bên MACV của Hoa Kỳ và được phản lực cơ loại nhỏ đang chờ sẵn và đưa chúng tôi đến phi trường Chu Lai. Trực thăng Việt Nam bốc chúng tôi đến Vũng Rô, đáp xuống tại quốc lộ 1 gần Vũng Rô, chúng tôi được anh em hải thuyền đón tiếp xuống chiếc Yabuta do anh Trung Sĩ 1 Nguyễn Hữu Phước (Phước Râu.) làm thuyền trưởng. Lúc đó khoảng 3 giờ rưởi chiều. Trong lúc chờ đợi lệnh của Hộ Tống Hạm HQ. 08, chúng tôi dùng cơm với anh em hải thuyền. Khoảng nửa giờ sau chúng tôi nhận lệnh từ máy vô tuyến HQ 8, tổ người nhái đi vào thám sát tình hình trong vịnh và HQ08 ứng chiến. ![]() Hải thuyền Yabuta Chiếc hải thuyền Yabuta chạy vào lòng địch với nhiệm sở tác chiến, chúng tôi cũng sẵn sàng với các khẩu súng cơ hữu của hải thuyền. Đại liên 12.7, đại bác 20 ly đều hướng về mục tiêu bên trái phía sườn núi nơi chiếc Tàu Trung Cộng được ngụy trang bằng nhiều tàng cây trên boong tàu, chở vũ khí bí mật xâm nhập vào vịnh Vũng Rô bị phản lực cơ tuần thám của Không Quân Hoa Kỳ phát giác và bị bắn chìm gần sát bờ cạnh triền núi. ![]() Hộ tống hạm HQ-08, Chi Lăng Khi chiếc ghe hải thuyền tiến vào còn cách bờ khoảng 300 thước thì bị thượng liên và súng tự động cá nhân Việt Cộng trên triền núi bắn xuống dữ dội, chiếc hải thuyền chúng tôi phản pháo và báo cáo cho HQ.08. Chúng tôi được lệnh rút lui ra, đại liên địch bắn theo xối xả. Khi rút ra khỏi tầm đạn, chiếc hải thuyền bị bắn tét be ghe mấy chỗ, cũng may thủy thủ đoàn không ai bị thương. Hộ Tống Hạm HQ 08 tiến vào vịnh và nã trọng pháo 76 ly, 40 ly và 20 ly v.v. vào các điểm đại liên Việt Cộng vừa phát hiện khi giao chiến với hải thuyền. Khoảng nửa giờ sau ngưng bắn, HQ.08 rút ra án ngữ cửa vịnh. Qua sự hướng dẫn và chỉ điểm của HQ.08, Không Quân Việt Nam bắt đầu phi pháo và oanh kích, tiếp theo trực thăng bay đến đậu lại trên không bắn đại liên 6 nòng và phóng hỏa tiễn vào các ổ pháo của Việt Cộng như những con khủng long phun lửa khói mịt mù. Chúng tôi được biết Tư Lệnh chiến trường cuộc hành quân nầy là Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại. Qua sự điều động của ông trong đêm các chiến hạm công tác quanh vùng gần đó đều tập trung và bao vây vùng biển Vũng Rô. Còn trên bộ do quân khu 2 điều quân bao vây vùng đồi núi và tiến quân vượt núi tấn công xuống vịnh Vũng Rô. ![]() Buổi sáng tinh sương, một trận oanh tạc dữ dội của Không Quân để mở màn cho các chiến hạm Hải Quân tiến theo đội hình vào vịnh. Tất cả trọng pháo, đại bác trên tàu đều thi nhau trực xạ vào hai bên sườn núi. Các ổ đại liên của Việt cộng ẩn trong các hang động nên phi cơ oanh kích không tiêu diệt được. Chúng cũng phản công lại mãnh liệt..Tiếng súng đạn vang rền, khói súng mờ mịt che khuất cả mặt vịnh. Khi chiến hạm HQ 403 tiến vào tầm tác xạ của địch, một thủy thủ bị trúng viên đạn xuyên qua kẽ hở cao độ của bửng sắt che đạn khẩu đại bác 20 ly trúng ngay giữa trán nên chết liền tại chỗ. Trên chiếc hải thuyền chúng tôi đã được tăng cường thêm mười lăm(15) người nhái và Cố Vấn người nhái Đại Úy Franlin W Anderson từ Sài Gòn ra với đầy đủ trang bị. Chiếc xuồng cao su Zodiac chở người nhái sẵn sàng đổ bộ nương theo sau chiến hạm tiến lần vào… ![]() Xuồng cao su Zodiac Sau hơn một giờ quần thảo, tiếng súng của địch đã giảm lần, toán người nhái chúng tôi được lệnh đổ bộ lên bãi. Chiếc xuồng cao su tách rời chiếc hải thuyền, và ẩn mình theo các chiến hạm rồi vượt nhanh lên phía trước tiến thẳng vào bãi cát khoảng vài trăm thước dưới làn mưa đạn hải pháo bắn yểm trợ. Toán người nhái với vũ khí cá nhân nằm rạp trên xuồng cao su lao nhanh vào bờ, khi chiếc xuồng vừa chạm bãi cát, toán người nhái cấp tốc dàn đội hình vừa bắn vừa tiến nhanh vào sườn núi và mở rộng vòng đai an toàn trên bãi cát lập đầu cầu cho tàu đổ quân, trong lúc đó chiếc Hải Vận Hạm HQ 405 mở cửa Ram ủi bãi. ![]() HQ-405 Tiền Giang Một đại đội Biệt Kích Dù tràn lên bờ tiến sâu vào sườn núi tiến chiếm các mục tiêu trải rộng hai bên dải núi của vịnh. Toán người nhái hoàn thành công tác lập đầu cầu cho quân đổ bộ xong. Toán người nhái trở lại xuồng trực chỉ tiến vào nơi chiếc tàu chở vũ khí bị dội bom chìm cách bờ khoảng chừng 50 thước nhưng vì địa thế nơi đây không có bãi cát, vách núi thoai thoải hơi dốc đứng,. Xuồng cao su ủi vào bãi, các người nhái nhảy lên bờ lập vòng đai và lục soát quanh khu vực tìm thấy 2 khẩu cao xạ phòng không và vũ khí cá nhân đủ loại rơi rải cùng nhiều xác chết văng tung tóe khắp nơi, đặc biệt có mấy xác chết bị xiềng chân vào 2 khẩu cao xạ. Tịch thu một số tài liệu và một số giấy bạc 500 đồng tiền Việt Nam Cộng Hòa còn mới tinh.. Tôi là một trong ba tổ mang bình hơi lặn xuống thám sát nơi tàu chìm sâu chừng 7-8 thước nước. Chiếc tàu ngụy trang bằng nhiều nhánh cây trên boong tàu bị chìm nghiêng nghiêng theo triền vách đá của bờ, phía ngoài tàu có chữ của Trung Cộng. Khi lặn vào trong khoang tàu nơi phòng lái, từ chiếc la bàn, bản đồ hải trình và chiếc đồng hồ treo trong phòng lái đều là chữ Trung Cộng..và một cái chân bị đứt ngang nơi háng còn dính vải ống quần đang nổi lềnh bềnh trong phòng lái… Tại khoang tàu chở hàng chúng tôi vớt lên một số súng ống đạn dược và thuốc men Kết quả công cuộc khám phá mật khu Vũng Rô đã tìm thấy hai hang động Việt Cộng đã dấu vũ khí và thuốc men tại Vũng Rô và thung lũng Đá Bí tổng cộng lên đến 100 tấn, toàn là vũ khí mới loại tự động như AK47,AK50 và B40 B41.v.v. còn quấn vải tẩm mở dầu bó lại từng bó được gom lại trên bãi biển như những đống củi thước đầy trên bãi cát trong vịnh…Việc thu dọn chiến lợi phẩm phải mất mấy ngày mới dọn dẹp xong. Vào khoảng thời gian nầy quân đội Việt Nam Cộng Hòa chưa được trang bị súng cá nhân tự động, chỉ có súng Gagrant M1 ![]() , Carbine M1 ![]() và một số Carbine M2 ![]() dành trang bị cho các đơn vị thiện chiến như Nhảy Dù, TQLC.v.v Mải cho đến sau Tết Mậu Thân, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa mới được lần lượt thay thế súng tự động M16 và trang bị loại chống chiến xa M72. Trong khi đó Việt Cộng đã được khối Cộng Sản viện trợ trang bị súng tự động cá nhân từ năm 1965 như tại mật khu Vũng Rô nầy. Sau khi hoàn thành công tác người nhái chúng tôi được đưa về Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha trang để nghĩ ngơi, vài ngày sau chiến hạm đưa chúng tôi trở về bộ chỉ huy Liên Đoàn Người Nhái tại Sàigòn. NN Lê Đình An – 2004 ![]() Vũ khí tịch thu được từ chiếc tàu tiếp tế bị đánh chìm ![]() Các thùng đạn được vớt lên bỏ lên bãi ngay trong vịnh ![]() ![]() ![]() ![]() Một số thùng đạn trong số hơn một triệu viên đạn tịch thu được ![]() Hơn 3500 súng trường và súng tiểu liên mới còn bọc trong vải tẩm dầu ![]() Vũ khí chống tăng do Trung Quốc chế tạo ![]() ![]() Người Nhái đứng trên hải thuyền (bên phải) cạnh chiếc tàu bị đánh chìm (bên trái) ![]() Toán NN chụp ảnh lưu niệm với HQ Trung Tá Nguyễn Đức Vân – Chỉ Huy Trưởng TTHL/HQ Nha Trang. Credit to: http://hoangsaparacels.blogspot.com/...n-pha-huy.html
__________________
Of the people, by the people, and for the people |
|
|
|
![]() |
| Tags |
| cộng-hòa việt-nam, capital of vietnam, danh dự, kỷ niệm sài gòn, republic of vietnam, tổ quốc, thủ đô, trách nhiệm |
| Thread Tools | |
| Display Modes | Rate This Thread |
|
|